28/04/2026
Hưởng ứng “Tháng Nhân đạo” – Chung tay trao cơ hội sống cho những trái tim nhỏ
Có những ước mơ rất giản dị: được đến trường, được chạy nhảy, được lớn lên khỏe mạnh như bao bạn bè cùng trang lứa. Nhưng với em Thập Nữ Bình An và em Chamalea Thị Trà, hành trình ấy lại trở nên mong manh hơn bao giờ hết khi các em đang từng ngày chống chọi với căn bệnh tim bẩm sinh.
Hai em nhỏ, hai hoàn cảnh khác nhau, nhưng cùng chung một nỗi đau bệnh tật và thiếu thốn. Những lần lỡ hẹn tái khám, những cơn mệt kéo dài, những ánh mắt lặng lẽ nhìn bạn bè vui chơi… tất cả đều khiến ước mơ tuổi thơ của các em trở nên xa vời.
Trong “Tháng Nhân đạo”, mỗi sự sẻ chia – dù nhỏ bé – đều có thể góp phần thắp lên hy vọng. Một sự chung tay hôm nay có thể giúp các em có cơ hội được thăm khám, điều trị kịp thời, để những trái tim non nớt ấy được tiếp tục đập khỏe mạnh, để tuổi thơ không còn dang dở.
❤️❤️❤️
Rất mong nhận được sự quan tâm, hỗ trợ từ các nhà hảo tâm, tổ chức và cộng đồng để cùng trao cho các em một cơ hội sống – một tương lai tươi sáng hơn.
🌸🌸🌸
👇👇👇
TIẾP NHẬN ỦNG HỘ:
Hội Chữ thập đỏ tỉnh Khánh Hoà
🌱 Số tài khoản: 7905
🌱 Ngân hàng: MB Bank – CN Khánh Hoà
🌱 Cú pháp: UH TND2026
👉 Mọi ủng hộ của Quý vị được cập nhật minh bạch tại App Thiện nguyện MB bank:
https://thiennguyen.app/donate-target/2045065617530200064
👀☘️ Bấm “Theo dõi” Trang Fanpage Hội Chữ thập đỏ tỉnh Khánh Hoà để theo dõi và cùng lan tỏa thêm nhiều câu chuyện nhân ái mỗi ngày !
https://hoichuthapdokhanhhoa.org.vn/
Câu chuyện của em Thập Nữ Bình An
(Sinh ngày 03/8/2017. Địa chỉ: TDP Lương Trí, phường Đô Vinh, tỉnh Khánh Hòa)
Bình An – cái tên nghe thật nhẹ nhàng, như mong ước giản dị của gia đình dành cho em từ khi chào đời. Nhưng cuộc sống của em lại chưa từng bình yên như chính cái tên ấy.
Ngay từ nhỏ, Bình An đã phải làm quen với những cơn mệt bất chợt, những lần tim đập nhanh khiến em phải ngồi lại để thở dốc. Căn bệnh tim bẩm sinh – hở van động mạch chủ nặng, hẹp van động mạch chủ nhẹ, suy tim độ 1 – âm thầm lớn lên cùng em, lấy đi dần sức khỏe của một đứa trẻ đáng lẽ phải được vô tư chạy nhảy.
Gia đình em thuộc diện đặc biệt khó khăn. Trong căn nhà nhỏ ấy, ba chị em đều mang trong mình căn bệnh tim bẩm sinh, khiến nỗi lo bệnh tật luôn thường trực từng ngày. Người con đầu từng được địa phương hỗ trợ kinh phí phẫu thuật, nhưng không may đã không qua khỏi, để lại nỗi đau chưa nguôi và nỗi lo chồng chất cho những người ở lại. Cha mẹ làm thuê, làm mướn, thu nhập bấp bênh, từng bữa ăn còn phải chắt chiu, nên việc đưa con đi khám bệnh nhiều khi trở thành điều quá xa xỉ.
Có những ngày, Bình An chỉ ngồi lặng nhìn bạn bè chơi đùa ngoài sân, ánh mắt em xa xăm. Em không nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu em đang gắng chịu đựng, gắng mạnh mẽ hơn so với tuổi của mình.
Những lần tái khám bị bỏ lỡ, những toa thuốc dang dở… không phải vì gia đình không thương con, mà bởi họ đã cố gắng đến kiệt sức.
Điều Bình An cần không phải là điều gì lớn lao – chỉ là một cơ hội để được khám bệnh đầy đủ, để biết rõ tình trạng của mình và có thể điều trị kịp thời. Một cơ hội nhỏ thôi, nhưng có thể mang lại cả một tương lai.
Câu chuyện của em Chamalea Thị Trà.
(Sinh ngày 08/7/2017. Địa chỉ: Thôn Đá Trắng, xã Bắc Ái Tây, tỉnh Khánh Hòa)
Ở một góc nhỏ của Khánh Hòa, em Chamalea Thị Trà lớn lên trong hoàn cảnh còn nhiều thiếu thốn, mang theo căn bệnh di truyền từ mẹ. Là một em nhỏ dân tộc thiểu số, tuổi thơ của Trà gắn với những ngày theo cha mẹ lên nương, những bữa cơm đạm bạc và những ước mơ rất đỗi giản dị.
Nhưng Trà không giống những đứa trẻ khác. Em thường xuyên mệt, dễ kiệt sức, nhiều khi chỉ đi một quãng ngắn cũng phải dừng lại để thở. Căn bệnh tim bẩm sinh khiến cơ thể nhỏ bé của em luôn yếu ớt, xanh xao.
Gia đình Trà thuộc diện khó khăn, điều kiện đi lại hạn chế, việc tiếp cận các dịch vụ y tế chuyên sâu gần như ngoài khả năng. Mỗi lần nghĩ đến việc đưa con đi khám xa, cha mẹ em lại trăn trở, bởi phía trước không chỉ là quãng đường dài mà còn là gánh nặng chi phí chưa biết xoay xở từ đâu.
Có những đêm, Trà ôm ngực vì đau, còn mẹ em chỉ biết ngồi bên cạnh, xoa lưng cho con trong lặng lẽ. Nỗi lo không chỉ là bệnh tật, mà là nỗi sợ con sẽ không có cơ hội được chữa trị.
Thế nhưng, trong đôi mắt của Trà vẫn ánh lên sự hồn nhiên và hy vọng. Em vẫn mơ một ngày mình đủ khỏe để đến trường đều đặn, được vui chơi như các bạn, được sống một tuổi thơ trọn vẹn.
Trà không cần điều gì quá lớn. Em chỉ cần một cơ hội – cơ hội để được khám, được chữa bệnh, để trái tim nhỏ bé ấy có thể tiếp tục đập khỏe mạnh hơn mỗi ngày.