Hoa Mặt Trời

Hoa Mặt Trời REVIEW PHIM

Nh/ốt vợ sắp sinh vào kho đông lạnh -20 độ để bảo vệ ti//ểu ta///m, chồng không ngờ lại tự đ/ào hu/yệt ch//ôn mình...Ngà...
15/11/2025

Nh/ốt vợ sắp sinh vào kho đông lạnh -20 độ để bảo vệ ti//ểu ta///m, chồng không ngờ lại tự đ/ào hu/yệt ch//ôn mình...

Ngày cưới của tôi và Hoàng từng là niềm mơ ước của nhiều người. Anh ta bảnh bao, thành đạt, biết nói những lời mật ngọt khiến bất cứ người phụ nữ nào cũng xiêu lòng. Tôi từng nghĩ đời mình đã may mắn khi được anh lựa chọn. Nhưng có lẽ, đôi khi hạnh phúc quá trọn vẹn lại chính là khởi đầu của b//i kị//ch.

Ma/ng th/ai đứa con đầu lòng, tôi chỉ mong Hoàng quan tâm hơn. Thế nhưng càng về cuối th/ai k/ỳ, anh càng lạnh nhạt. Đi sớm về khuya, điện thoại luôn úp màn hình, những tin nhắn tôi vô tình thấy đều đầy những lời yêu thương… nhưng không phải dành cho tôi. Tôi đã n/ghi n/gờ, nhưng vẫn chọn im lặng. Tôi tin, rồi con cái ra đời sẽ kéo anh về bên gia đình.

Đêm đị/nh m/ệnh ấy, tôi bụng bầu chín tháng, bước xuống nhà bếp để uống nước. Bất ngờ nghe tiếng cã/i v/ã nhỏ to từ phòng khách. Hoàng và một người ph/ụ n/ữ l/ạ mặt. Cô ta kh/óc l/óc, s/ợ h/ãi nói:

– "Anh ơi, nếu chị ấy biết thì em ch///ết mất. Cái t/hai này… nếu l//ộ ra thì tất cả ta/n ná/t."

Tim tôi thắt lại. Hóa ra, không chỉ phả///n b///ội, Hoàng còn để người khác m/ang th/ai. Tôi lặng người đứng sau cánh cửa, không đủ can đảm bước vào. Nhưng khi tôi định quay đi, một ý nghĩ lạ/nh lù/ng từ miệng anh ta vang lên:

– "Em yên tâm. Chỉ cần chị ta biến mất, mọi chuyện sẽ ổn."

Lời nói ấy khiến tôi như rơi xuống vực thẳm. Tôi đâu ngờ, người chồng đầu gối tay ấp lại có thể nghĩ ra điều độ/c á/c đến vậy.

Sáng hôm sau, Hoàng dịu dàng hiếm thấy, bảo đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Tôi m/ệt m/ỏi gật đầu. Nhưng thay vì rẽ vào bệnh viện, xe chạy thẳng về phía khu công ty đông lạnh do anh quản lý. Tôi ngờ ngợ hỏi, Hoàng chỉ cười gượng:

– "Anh để đồ ở kho, tiện ghé lấy chút rồi đưa em đi."

Đến nơi, anh dìu tôi bước vào kho lạnh với lý do cần giúp anh kiểm tra hàng hóa. Nhiệt độ -20 độ ập vào khiến tôi r/un lẩ/y bẩ/y. Chưa kịp phản ứng, Hoàng bất ngờ đẩy tôi vào trong, cửa sập lại cùng tiếng khóa “cạch” lạnh lùng.

Tôi g/ào khó/c, đậ/p c/ửa cầ/u x/in. Bụng q/uặn thắ/t, đứa con trong tôi cũng đạp d/ữ d/ội như cảm nhận được hiể//m ngu//y. Lạnh buốt như cắ//t d/a t/hịt, hơi thở biến thành khói trắng mờ mịt. Tôi ru/n rẩ/y, ng/ã qu/ỵ, từng ngón tay tê cứng. Trong bóng tối l/ạnh lẽ/o, tôi chợt hiểu: anh ta thật sự muốn tôi ch//ết để b/ảo v/ệ người đ//àn b//à kia.

Nhưng ông trời có mắt. Trong lúc tu/yệt v/ọng, tôi chợt nhớ trong túi áo khoác còn chiếc điện thoại dự phòng. Tay r/un rẩ/y, tôi gọi cho một người đàn ông, đó chính là... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Xin ăn giữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s/ững s/ờ nhận ra cô dâu là mẹ th/ất lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám...
15/11/2025

Xin ăn giữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s/ững s/ờ nhận ra cô dâu là mẹ th/ất lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ngập trong nước mắt...

Cậu bé ấy tên là Minh, 10 tuổi. Minh không có cha mẹ. Cậu chỉ nhớ rằng năm 2 tuổi, ông Bảy – một lão ă/n xi/n già sống dưới chân cầu – đã nhặt được cậu trong một chiếc thau nhựa trôi dạt bên rãnh nước. Khi ấy, cậu bé không biết nói, không biết đi, chỉ khóc đến khản tiếng. Trên cổ cậu, chỉ có một chiếc vòng tay len màu đỏ đã sờn, cùng một mảnh giấy cũ nát ghi: “Xin ai tốt bụng nuôi giùm thằng bé này. Nó tên Minh.”

Ông Bảy không có gì ngoài đôi chân đã mỏi và chiếc bị rá/ch, nhưng ông vẫn bế cậu bé về nuôi, chia nhau từng mẩu bánh mì nhặt được. Dù khổ cực, ông luôn dặn Minh:

– Mai sau con lớn, nếu có gặp lại mẹ, nhớ tha thứ cho bà ấy. Không ai bỏ con mà không đ/au lò/ng cả.

Minh lớn lên giữa những tiếng rao ve chai, giữa các trạm chờ xe buýt và gầm cầu ẩm thấp. Cậu chưa bao giờ biết mẹ trông như thế nào. Chỉ nghe ông Bảy kể rằng, trên tờ giấy gói cậu ngày xưa có dính một vết son và sợi tóc dài quấn quanh. Ông đoán mẹ cậu từng là người rất trẻ, có thể còn chưa trưởng thành khi sinh ra cậu.

Một ngày nọ, ông Bảy lên cơn ho nặng và phải nhập viện. Không có tiền, Minh phải tự đi xin ăn nhiều hơn thường lệ. Hôm ấy, nghe người ta nói ở khu biệt thự kế bên đang có đám cưới to nhất khu, Minh đ/ánh liều bước đến, bụng đ/ói meo và khát khô cổ.

Cậu bé lom khom nép ngoài cổng, mắt tròn xoe nhìn bàn tiệc đầy ắp thức ăn. Một cô phụ bếp thấy thương, dúi cho cậu một hộp xôi còn nóng và bảo:

– Ngồi đằng kia ăn đi, đừng để ai thấy.

Minh cúi đầu cảm ơn, rồi vừa ăn vừa ngước nhìn vào trong. Khách khứa sang trọng, váy áo lộng lẫy, tiếng cười rộn rã. Cậu bé thầm nghĩ: Không biết mẹ mình có đang sống ở một nơi như thế này không… Hay cũng ngh/èo như mình?

Bỗng tiếng MC vang lên:

– Xin mời cô dâu bước ra sân khấu!

Âm nhạc nổi lên. Tất cả ánh mắt đều hướng về phía cầu thang trải thảm đỏ. Và rồi… cô dâu xuất hiện. Trong chiếc váy trắng tinh khôi, gương mặt trang điểm rạng rỡ, mái tóc đen dài uốn lọn mềm mại, nụ cười dịu dàng như ánh nắng ban mai.

Nhưng điều khiến Minh đứng sững lại, không phải vì vẻ đẹp ấy… mà là chiếc vòng len đỏ đeo trên cổ tay cô dâu – giống hệt chiếc vòng từng quấn quanh cổ tay cậu năm xưa.

Minh dụi mắt. Cậu không tin vào điều mình đang thấy. Cậu đứng bật dậy, bước nhanh về phía sân khấu, giọng ru/n lên:

– Cô ơi… chiếc vòng tay đó… cô có phải là mẹ cháu không...?... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Ông lão đi dép lê vào mua ô tô, nhân viên ck//ê ngh///èo không ai tiếp để rồi 5 phút sau thì...Cửa hàng ô tô sáng choang...
14/11/2025

Ông lão đi dép lê vào mua ô tô, nhân viên ck//ê ngh///èo không ai tiếp để rồi 5 phút sau thì...

Cửa hàng ô tô sáng choang, sang trọng, bóng loáng từ sàn gạch cho đến những chiếc xe trưng bày. Nhân viên ăn mặc lịch sự, nụ cười tươi rói, luôn niềm nở với từng vị khách bước vào.

Thế nhưng, khi một ông lão ngoài 70 tuổi, dáng người g/ầy g/ò, mặc bộ đồ giản dị và đôi dép lê cũ kỹ bước qua cửa, không khí bỗng thay đổi. Nhân viên lễ tân thoáng liếc nhìn rồi lập tức quay đi, coi như không thấy. Một số người thì khẽ cư/ời m//ỉa, thì thầm với nhau:
– “Trời ơi, dép lê mà cũng bước vô showroom hả?”
– “Chắc đi ké điều hòa thôi chứ mua bán gì!”

Ông lão vẫn thản nhiên, đi chậm rãi dọc theo hàng xe, đôi mắt sáng lên đầy thích thú. Ông dừng lại trước một chiếc xe màu đen sang trọng, vuốt nhẹ vào lớp sơn bóng loáng.

Thấy ông vẫn đứng lâu, một nhân viên bán hàng trẻ tuổi, dáng vẻ kém kiên nhẫn, bước lại nói cho có lệ:
– “Chú ơi, xe này mắc lắm đó. Ở đây toàn xe tiền tỷ thôi, chú coi chừng trầy xước thì đền không nổi đâu.”

Cả showroom bật cười khe khẽ. Ông lão quay lại, ánh mắt hiền hậu nhưng sâu thẳm:
– “Thế cháu có thể tư vấn giúp bác không? Bác muốn mua xe.”

Nghe đến đó, nhân viên càng tỏ ra kh/ó c/hịu, đ/áp nh/át gừ/ng:
– “Xe này không phù hợp đâu, chú ra ngoài xem mấy tiệm xe máy cũ thì hợp hơn.”

Ông lão mỉm cười, không nói thêm gì. Ông rút trong túi áo cũ kỹ một chiếc điện thoại, bấm số gọi đi. Chỉ năm phút sau, cửa showroom mở ra, một đoàn ba người mặc vest chỉnh tề bước vào. Tất cả nhân viên trong cửa hàng đều s/ững s/ờ vì 3 người đó chính là... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Cô gái chạy xe ôm b/ất ng/ờ gặp chồng trong biệt thự, sự thật sau ba năm anh ta m/ất tí/ch khiến cô ng/ã q/uỵ...Ba năm t...
14/11/2025

Cô gái chạy xe ôm b/ất ng/ờ gặp chồng trong biệt thự, sự thật sau ba năm anh ta m/ất tí/ch khiến cô ng/ã q/uỵ...

Ba năm trước, Tuấn – chồng Hạnh – bỗng dưng biế/n m/ất. Hôm đó, anh nói với vợ rằng phải đi công tác vài ngày. Nhưng từ hôm ấy, điện thoại tắt máy, cơ quan nói không hề có lịch trình nào như vậy. Cả/nh s/át mở điều tra rồi nhanh chóng kết thúc, chỉ để lại một câu: “Có thể anh ta đã gặp chuyện ngoài ý muốn.”

Hạnh gụ/c ng/ã. Con trai mới hai tuổi, công việc thì bấp bênh, tất cả đè nặng lên đôi vai gầ/y gu/ộc của cô. Những đêm dài, Hạnh vẫn ôm con khóc, mong một lần nghe tiếng Tuấn gọi. Cô từng nghĩ, dù anh có ra đi vì lý do gì, tình nghĩa vợ chồng bao năm sẽ không dễ dàng bi/ến m/ất như vậy.

Thế rồi, để nuôi con, Hạnh đành chạy xe ôm công nghệ. Trên chiếc xe máy cũ, cô rong ruổi khắp phố xá. Mồ hôi hòa lẫn nước mắt, nhưng ít nhất, con trai vẫn được đến trường, có cơm ăn mỗi ngày.

Một buổi chiều, hệ thống báo chuyến xe đón khách tại khu biệt thự sang trọng. Khi xe dừng, Hạnh nhìn thấy người đàn ông mặc vest trắng bước ra. Trong khoảnh khắc ấy, ti/m cô như ngừng đập. Đó chính là Tuấn – chồng cô, người đã “m/ất tí/ch” suốt ba năm qua.

“Anh Tuấn… thật sự là anh sao?” – Hạnh thốt lên, giọng ru/n r/ẩy.

Tuấn thoáng gi/ật mì/nh, nhưng rồi ánh mắt anh ta nhanh chóng trở nên lạ/nh lùn/g. Anh khẽ nhế/ch môi:
“Cô nhầm người rồi.”

Nhưng Hạnh không thể nh/ầm. Khuôn mặt ấy, dáng đi ấy – người đàn ông cô từng yêu thương hết lòng. Cô bước vội tới, nước mắt rơi lã chã:
“Anh đi đâu suốt ba năm qua? Anh có biết mẹ con em sống thế nào không?”

Tuấn cha/u m/ày, như thể sự xuất hiện của cô là điều phi/ền t/oái. Trước khi Hạnh kịp nói thêm, một người phụ nữ q/uý ph/ái trong chiếc váy đ/ắt tiề/n bước ra từ cánh cửa biệt thự. Cô ta khoác tay Tuấn đầy th/ân m/ật, giọng ngọt ngào:
“Anh, ai đây? Sao lại ồ/n à/o thế?”

Hạnh ch/ết lặn/g... đọc tiếp dưới bình luận 👇

L/y h/ôn vợ sau 7 năm, một lần ghé thăm mẹ vợ cũ, tôi n//gã qu/ỵ khi phát hiện b/í m/ật động trời bà ch/e gi/ấu bấy lâu....
14/11/2025

L/y h/ôn vợ sau 7 năm, một lần ghé thăm mẹ vợ cũ, tôi n//gã qu/ỵ khi phát hiện b/í m/ật động trời bà ch/e gi/ấu bấy lâu...

Tôi và Lan từng có một cuộc h/ôn n/hân kéo dài bảy năm. Đó là quãng thời gian có đủ cả tiếng cười lẫn nước mắt. Khi yê/u, chúng tôi ngỡ rằng tình cảm sẽ bền vững mãi, nhưng rồi cuộc sống không phải lúc nào cũng đi đúng những gì ta mong đợi. Công việc cuốn tôi đi, khoảng cách dần lớn lên, và sau nhiều lần cố gắng hàn gắn, chúng tôi chọn cách buông tay.

Ngày l/y hô/n, Lan chỉ khẽ nói:
– Anh đừng á/y ná/y, có lẽ chúng ta không còn chung một nhịp.

Tôi lặng người, nhưng rồi cũng rời đi. Chúng tôi không c//ãi v//ã, không trá//ch m//óc, mà lặng lẽ kết thúc. Tôi vẫn nghĩ rằng, sau này cả hai sẽ có một cuộc sống mới, và biết đâu, một ngày nào đó, tôi có thể mỉm cười gặp lại Lan như những người bạn cũ.

Thế nhưng, mọi thứ lại không như tôi tưởng.

Một năm sau l/y hô/n, công việc đưa tôi về gần nơi mẹ vợ cũ sinh sống. Nghĩ đến những ngày xưa bà từng thương tôi như con, tôi quyết định ghé thăm. Trong lòng, tôi còn mường tượng cảnh Lan có thể cũng sẽ về nhà mẹ, và biết đâu, chúng tôi sẽ có một cuộc trò chuyện bình thản sau ngần ấy thời gian xa cách.

Tôi đứng trước cổng, lòng hồi hộp lạ lùng. Cánh cửa mở ra, mẹ vợ cũ nhìn tôi, ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn n/ỗi bu/ồn sâu thẳm. Bà ru/n ru/n gọi:
– Con… về rồi.

Tôi bước vào, ngôi nhà vẫn quen thuộc, chỉ có không khí lặng lẽ khác thường. Trong phòng khách, trên bàn đặt một tấm ảnh Lan, khung viền phủ vải đen. Tôi s//ững ng/ười, tim như ngừng đập.

– Mẹ… đây là…?... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Chỉ vì tôi gọi chồng bằng tên cúng cơ:m mà ngay giữa đám cưới của em họ, mẹ ch:ồn:g tôi t-:át tôi liên tục 5 cái, còn nó...
14/11/2025

Chỉ vì tôi gọi chồng bằng tên cúng cơ:m mà ngay giữa đám cưới của em họ, mẹ ch:ồn:g tôi t-:át tôi liên tục 5 cái, còn nói tôi vừa l-á::o vừa vụng

Chỉ còn tiếng xì xào r:ách m:ép, s;ột so::ạt những tà váy, tiếng micro hú lên một đường s:ắc như d-o c::ắt. Năm cái t:á:t rơi xuống như ai đó d:ập b:át hương, ngh:iế;n n::;át mọi lời chúc phúc vừa được MC vun lại cho tròn. Tôi đứng đấy, giữa sân khấu sáng l:oá đèn, mẹ chồng l:::;ao từ dưới khán phòng lên như l:ốc, tay bà run b:ần b:ật mà vẫ:n dứt kh:oát, m:ắt bắn ra nhữ:ng t:ia nhìn có thể đ:ốt ch::áy bất kỳ s:ợ:i dây ru:y bă:ng nào còn v:ắt trên cổng hoa hồng phía cửa.

“Đồ l::áo! V;ụ;n;g! Ai cho m:ày gọi tên c:ú:ng c::-ơm của nó gi:ữa đám đông? Con gái;; nh;à ai mà v;:-ô p;hé;p đến thế?”

Tôi qu:ay lư:ng, bư:ớc x:uố:ng bậc t:am cấ:p đỏ thẫ:m, gót giày khựng lại một nhịp khi chạm mép ren bị ai đó dập nát. Cả hội trường dạt ra, như nước rút khỏi đáy sông. Người ta cười gượng, người ta giả vờ nhìn hoa cắm trên bàn, người ta nhường lối. Tôi không nhìn ai cả. Tôi kéo cái khó:a ví cạch một cái, tiếng kim loại nhỏ phập phồng giữa n:g::ực như một lời ngu:yền, rồi đi thẳn:g ra cửa, để lại trên sân khấu mộ:t tràng pháo tay lạ:c đi:ệu của mấy cậu phục vụ mới vào nghề, bối rối che giấu một sự cố lớn hơn họ.

Không ai níu tôi lại. Không ai dám, hoặc không ai muốn.

Tôi mở cửa taxi. Tôi kh:ông khóc.

“Đi đâu em?”—anh tài xế hỏi, giọng lơ lớ miền biển.

“Tới bờ sông Mã, đoạn có cầu mới............ Nhấn đọc tiếp để xem tiếp câu chuyện 👇

Con dâu quên mời mẹ chồng ăn cơm, liền bị bà n//ém bá//t vào mặt – cô đứng lên tuyên bố một câu khiến bà ng//ã q//uỵ…Hôm...
14/11/2025

Con dâu quên mời mẹ chồng ăn cơm, liền bị bà n//ém bá//t vào mặt – cô đứng lên tuyên bố một câu khiến bà ng//ã q//uỵ…

Hôm ấy, cả nhà quây quần bên mâm cơm tối. Tôi – Mai, con dâu trong gia đình, đi làm về muộn, tất bật phụ chồng dọn thức ăn. Vừa bưng mâm cơm ra, tôi v/ội v/ã mời chồng, mời em chồng rồi ngồi xuống ăn. Vì quá vội, tôi… s/ơ su/ất không mời mẹ chồng.

Khoảnh khắc ấy, bà Hạnh – mẹ chồng tôi – mặt lạnh như băng. Bữa cơm chưa kịp bắt đầu thì choang một tiếng ch/át ch/úa vang lên. Cái bát cơm bà đang cầm, không một giây do dự, bay thẳng vào mặt tôi, r/ơi v/ỡ dưới nền nhà.

Không khí nặng nề. Cả bàn cơm c/hết l/ặng. Chồng tôi lúng túng, em chồng cúi gằm. Tôi sữ/ng s/ờ, nước mắt dâng lên.

– Cô làm dâu nhà tôi bao nhiêu năm, mà lễ nghĩa tối thiểu cũng không biết? – bà quát lớn.

Ngực tôi nghẹn lại. Tôi biết mình s/ơ su/ất, nhưng hành động vừa rồi đã chạm đến gi/ới hạ/n chịu đựng. Tôi đứng bật dậy, ánh mắt chan đầy nước nhưng giọng dõng dạc:

– Mẹ, con x/in lỗ/i vì đã quên mời. Nhưng mẹ có biết không, con đã th/a t/hứ cho mẹ từ rất lâu rồi, từ ngày con biết được… mẹ chính là người đã khiến con mất đi mẹ ru/ột của mình.

Câu nói rơ/i xuống như s/ét đá/nh ngan/g t/ai.

Bà Hạnh sữ//ng người, gương mặt tá/i mé/t, bàn tay ru/n lẩ/y bẩ/y. Cả nhà ngơ ngác, không hiểu chuyện gì.

Tôi nghẹn ngào tiếp:
– Nhiều năm trước... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Chồng m/ất đã 15 năm, b/ất ng/ờ thấy chồng dắt gia đình mới đi xem pháo hoa, h/é l/ộ một sự thật ca/y đắ/ng...Mười lăm n...
14/11/2025

Chồng m/ất đã 15 năm, b/ất ng/ờ thấy chồng dắt gia đình mới đi xem pháo hoa, h/é l/ộ một sự thật ca/y đắ/ng...

Mười lăm năm trước, Nhung đứng trước bàn thờ l/ạnh lẽ/o, tay ôm di ảnh của chồng, nước mắt rơi không ngừng. Hùng, người đàn ông cô yêu thương nhất, đã ra đi trong một vụ ta//i nạ//n g/iao thô/ng thảm khốc. Chiếc xe tải m/ất l/ái trên con đường đèo hi/ểm trở đ/ã cư/ớp đi sin/h mạ/ng của anh, để lại Nhung cùng đứa con gái nhỏ chưa đầy ba tuổi. Tang lễ diễn ra trong nỗ/i đ/au tột cùng, không một lời từ biệt, không một cơ hội để nói lời yêu thương cuối cùng. Từ đó, Nhung sống như cái bóng, một mình nuôi con, gánh vác cả gia đình với tr/ái ti/m đầy v/ết sẹ/o.

Nhung là một người phụ nữ mạnh mẽ, dù trái tim cô đã vỡ vụn. Cô làm đủ mọi việc, từ bán hàng rong đến nhận may vá tại nhà, để con gái – bé Linh – được ăn học tử tế. Mỗi đêm, khi Linh đã ngủ say, Nhung thường ngồi bên khung ảnh của Hùng, kể cho anh nghe về những kh/ó khă/n, niềm vui nhỏ bé trong ngày. Cô luôn tin rằng, dù ở đâu, Hùng vẫn đang dõi theo hai mẹ con.

Mười lăm năm trôi qua, Linh giờ đã là một cô gái 18 tuổi, xinh đẹp và tràn đầy sức sống. Nhung, dù tóc đã điểm bạc, vẫn giữ được nét dịu dàng của một người phụ nữ từng yêu hết lòng. Vào một ngày lễ lớn trong năm, thành phố tổ chức bắn pháo hoa ở trung tâm. Linh nằng nặc đòi mẹ cùng đi xem, bảo rằng: “Mẹ ơi, lâu rồi mẹ chẳng đi chơi đâu cả. Đi với con, vui một chút thôi!” Nhung miễn cưỡng đồng ý, chỉ mong con gái được hạnh phúc.

Đám đông tụ tập bên bờ sông, ánh đèn lung linh phản chiếu trên mặt nước. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con reo hò hòa lẫn với không khí rộn ràng của ngày lễ. Nhung nắm tay Linh, cố len qua dòng người để tìm một chỗ đứng tốt. Bất chợt, ánh mắt cô dừng lại ở một bóng dáng quen thuộc. Người đàn ông ấy đứng cách cô không xa, đang cười nói rạng rỡ, tay dắt một b/é g/ái nhỏ và ôm vai một người phụ nữ trẻ. Nhung cảm thấy tim mình như ngừng đập. Người đàn ông ấy… là Hùng.

Cô dụi mắt, nghĩ rằng mình hoa mắt. Nhưng không, dáng người cao gầy, nụ cười ấm áp, thậm chí cả cái cách anh nghiêng đầu khi nói chuyện – tất cả đều giống hệt Hùng. Nhung đứng sững, tay r/un rẩ/y, không dám tin vào mắt mình. Linh nhận ra sự khác thường của mẹ, lo lắng hỏi: “Mẹ, mẹ sao vậy?” Nhung không trả lời, chỉ lặng lẽ kéo con tiến gần hơn, cố xác nhận xem đó có thực sự là chồng mình.

Người đàn ông ấy đang kể gì đó cho cô bé bên cạnh, giọng nói trầm ấm vang lên, giống hệt giọng nói cô từng nghe hàng ngàn lần trong những năm tháng hạnh phúc. Nhung cảm thấy nghẹt thở. Cô gọi lớn: “Hùng!” Giọng cô lạc đi, hòa vào tiếng ồn ào của đám đông, nhưng người đàn ông giật mình quay lại. Ánh mắt anh ta chạm vào Nhung, thoáng sữ/ng s/ờ, rồi nhanh chóng quay đi, như thể không muốn đối diện.

Nhung không thể dừng lại. Cô bước tới, giọng ru/n r/ẩy: “Hùng, là anh thật sao? Anh còn sống?” Đám đông xung quanh bắt đầu chú ý, vài người tò mò nhìn sang. Người đàn ông thở dài, quay lại, ánh mắt phức tạp. Anh nói... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Tao cho mày ngồi à? Đứng lên, đứng thẳng cái lưng lên, cúi đầu xuống...' - mẹ ơi, d//ì g//hẻ ngày nào cũng bắt con phải ...
14/11/2025

Tao cho mày ngồi à? Đứng lên, đứng thẳng cái lưng lên, cúi đầu xuống...' - mẹ ơi, d//ì g//hẻ ngày nào cũng bắt con phải đứng tới 12h đêm, nếu không bà ta sẽ...

Vợ tôi thông báo có bầu sau 2 tháng kết hôn, nhưng tôi bị v;-ô s-inh thì đứa bé kia ở đâu ra đượcTiếng “thụp… thụp…” van...
14/11/2025

Vợ tôi thông báo có bầu sau 2 tháng kết hôn, nhưng tôi bị v;-ô s-inh thì đứa bé kia ở đâu ra được

Tiếng “thụp… thụp…” vang lên từ màn hình tròn như một con mắt đen sâu thẳm. Bác sĩ nghiêng đầu dò, những chấm sáng nhấp nháy như sao trong đêm, chụm vào nhau thành một nhịp đập nhỏ. Vợ tôi nắm tay tôi, mồ hôi rịn ở lòng bàn tay, mặt cô sáng một thứ ánh sáng mà đèn phòng siêu âm không cho được. Bác sĩ cười: “Em bé được bảy tuần rưỡi. T-im th-ai đẹp lắm.”

Tôi nuốt khan. T-im th-;ai. “T;i;m” và “th;a;i”—hai chữ đặt cạnh nhau nghe như một b;ản á;-n. Tôi nhìn vào quầng đen ấy mà chỉ thấy bóng mình méo mó.

Hai tháng sau cưới, vợ tôi bảo “em có b-ầu”. Tôi đ-ã đi kh-ám nhiều nơi, cái chẩn đoán lạ-nh l-ẽo nằm như đá dưới đáy ngăn tủ: v-;ô si;;nh. “Az;oos;per;m;ia,” bác sĩ đọc chậm, kéo dài chữ o như một vũng nước. Nhẹ thì b;ế t-ắ;-c đường dẫn, nặng thì không còn hạt nào để d-ẫn. Tôi rời phòng khám năm ấy như một người vừa làm rơi một thứ không biết mang tên gì.

“Xin chúc mừng,” bác sĩ siêu âm nói lần nữa.

Tôi gật, nói một câu gì đó mà chính tôi cũng không nghe ra.

Tối về, vợ tôi đ;ặt lên bàn một cuốn sổ mới, bìa màu be, in chữ “Nhật k;ý th;ai k;ỳ”. Tôi đặt tay lên bìa sổ như đặt tay lên một cuộn d;ây đ;i;ện đang có dòng. Tôi không mở. Tôi ngồi xuống ghế, nghe tiếng ghế r;-ít trên nền gạch, nghĩ đến câu hỏi buộc phải hỏi: Đứ-a b-é k-ia từ đâu ra?

Tôi bắt đầu th-eo dõ-i điện thoại vợ—hành động tôi từng c-;oi thư;ờ;ng ở người khác. Cô không đổi mật khẩu, hoặc cô cố tình không đổi. Trong nhật ký cuộc gọi xuất hiện một cái tên lặp lại: “Minh – BS”. Tin nhắn “Đừng nhị;n ă;n, nhớ ng;ủ sớm”. Những dòng chữ không có trái tim nào sau dấu chấm, nhưng trái tim trong n;gực t;ôi nh;ói...... Minh - BS là ai.............. Đọc tiếp tại bình luận

Tôi dẫn cả gia đình về quê nghỉ mát cũng là để xem xét bán căn nhà do bố ruột tôi để lại. Nhưng kỳ lạ là từ ngày về quê,...
13/11/2025

Tôi dẫn cả gia đình về quê nghỉ mát cũng là để xem xét bán căn nhà do bố ruột tôi để lại. Nhưng kỳ lạ là từ ngày về quê, sáng nào cứ đúng 4 giờ sáng, con gái út của tôi lại bật dậy, dạy 1 vòng quanh làng rồi về phá lên cười, chỉ tay vào vách phía sau nhà rồi nói mấy điều kì lạ

Trời đổ nắng từ sớm. Con đường làng sau cơn mưa đêm còn lấm chấm vũng nước sáng lóa như những mảnh gương, phản chiếu mái ngói rêu phong của căn nhà bố tôi để lại. Tôi đưa cả gia đình về quê vào đúng mùa lúa bắt đầu đòng đòng, vừa để nghỉ mát, vừa tính toán chuyện bán căn nhà cũ. Đã đến lúc, tôi tự nhủ. Những tháng ngày bươn chải trên thành phố cho tôi cái nhìn th;ực dụ:ng: một mảnh đất nằm im ở quê, bụi bặm và lặng thinh, bằng mấy năm tiền học của con, bằng cả một kế hoạch đổi đời.

“Anh quyết thật à?” Vợ tôi hỏi lúc chúng tôi đứng trước cánh cổng tre kẽ;o kẹt. Mấy nhánh dâm bụt già sì vẫn còn đỏ những bông nhỏ. Bên trong, sân gạch phẳng như tấm chiếu, giếng nước tròn trặn soi bóng mấy tầng mây.

“Ừ. Trước sau gì cũng phải quyết.” Tôi đáp, rồi lại ch;ột d;ạ khi nhìn qua khung cửa gỗ. B;-àn t-hờ -bố vẫn ở đó, b;át hư;ơ-ng cũ sẫm màu, khung ảnh ông nghiêm nghị như còn dõi theo con. Bố m:ất đã sáu năm, mọi thứ trong nhà dường như ngưng đọng ở một mùa đông. Cái áo bông ông hay khoác còn treo trong buồng, mùi quế khô thoang thoảng như thở dài.

Đêm đầu tiên, cả nhà trải chiếu ngủ dưới căn buồng bố tôi từng ngủ. Tôi mệt rũ, vừa đặt lưng đã chìm vào giấc. Nhưng lúc bị đánh thức, tôi nghe tiếng cánh cửa buồng hé nhẹ, rồi tiếng chân nhỏ xíu lạch bạch trên nền gạch, nhanh mà đều, như nhịp thở của ai đó quen thuộc với con đường.

Tôi vội bật dậy. Vợ tôi còn mơ màng. Tôi thấy bóng con Mít nhỏ l;ao qua thềm, biến mất ngoài sân như một con mèo trắng. Tôi giật mình, xỏ vội đôi dép tổ ong chạy theo.

Bốn giờ sáng. Làng đang trong khoảng lưng lửng bàng bạc giữa đêm và rạng, nơi tiếng gà gáy còn bập bõm, nơi sương bám vào tóc như bụi đường. Con bé rẽ qua bờ rào, chạy men theo con đường đất quanh làng, đôi chân nhỏ bé nhưng không hề lả:o đả;o. Nó chạy một vòng, qua bến nước, qua gốc si, qua đình làng, chừng như nhớ từng gờ đất. Rồi nó về, dừng ngay trước vách phía sau nhà, ngẩng đầu cười khanh khách, chỉ tay vào mảng tường vôi sứt sẹo:

“Ông ơi, sáu mươi lăm rồi nha!”

Tôi rùng mình. “Sáu mươi lăm” là cái gì? Ông nào? Tôi bế thốc nó lên, thấy người nó thơm mùi lúa non và m:ồ h:ôi ngai ngái. Nó d;ụi đầ;u vào cổ tôi, ngủ thiếp đi như vừa làm xong một việc phải làm.

Sáng ra, vợ tôi nói chắc là con bé mơ ngủ. Tôi chặc lưỡi. Nhưng lạ là đêm thứ hai, rồi đêm thứ ba, cứ đúng bốn giờ, con bé lại bật dậy như có ai gọi tên, chạy một vòng quanh làng, về đứng trước vách, tay chống nạnh, cười p:há lên, rồi lẩm bẩm: “Ông bảo đ:ừng đế:m thêm, vừa tròn sáu mươi lăm.”

Tôi đứng trước vách lúc chiều xuống, ngón tay sờ vào bề mặt lồi lõm của vôi vữa. Đúng là dày. Gạch nung cỡ cũ, trát lẫn rơm, bề mặt điểm mấy vệt thâm như d:ấu tay ai vuốt. Bên trong nghe tiếng rỗng rỗng khi gõ. Con Mít theo sau tôi, tủm tỉm cười như biết bí mật mà người lớn đần độn chưa đoán nổi.

Sáng ấy, tôi cầm b-ú;a.

Ông Lục giúp tôi. Vợ tôi đứng bếp, tay nắm chặt quai n;ồi. Tôi bảo con trai đưa Mít sang nhà dì Ba chơi. Tôi kê cá:i b;ú-a vào ngay chỗ con bé thường chỉ. N:;hát đầu, v;ôi vữa r:ơi bụi mù. Nh-át thứ hai, một miếng gạ-ch v-ỡ, lộ ra lớp ván gỗ phía trong. Lợi dụng khe hở, tôi lu-ồn ng-ón tay, s-;ờ trúng sợi dây thừng đã mục. Tôi kéo. Một tấm gỗ trượt xuống như một cái cửa trượt cũ kỹ. Bên trong là một khoảng rỗ;ng tối đen, phả ra một mùi ng;ai n:g;ái của gỗ ẩm và hồi quế.

Tôi đưa đèn pin và rồi.......... Đọc tiếp tại bình luận 👇

C;òng lưng tr:ả n-ợ cho chồng sau 2 năm cưới nhau, ngày hết n:-ợ, anh dẫn cô b-:ồ về nhà ra mắtTôi lấy Lâm năm hai mươi ...
13/11/2025

C;òng lưng tr:ả n-ợ cho chồng sau 2 năm cưới nhau, ngày hết n:-ợ, anh dẫn cô b-:ồ về nhà ra mắt

Tôi lấy Lâm năm hai mươi bảy tuổi, tuổi đẹp, áo dài đỏ, ảnh cưới chụp bên biển. Bữa cỗ cưới ngày ấy bày đủ cả: gà luộc, xôi trắng, măng khô, và những lời chúc như xôi, dẻo và no nê. Lâm hiền, cười hơi ngại, nói năng ít. Tôi thương cái ít lời ấy, tưởng là chắc chắn.

Đêm t:ân h;ôn, anh nói khẽ vào tóc tôi: “Mai mốt mình mua cái nhà, có cái ban công nhỏ trồng hoa.”

Tôi ôm câu nói ấy mà sống. Cho đến tháng thứ tư sau cưới, Lâm mang một xấp giấy về nhà: H;ợp đ:ồng v:a:y của một công ty tài chính, hợp đồng mua g::óp chiếc xe máy đắ:t t-i:ền của thằng Sơn em anh, và một tờ ca:m k:ết v:iết ta:y của mẹ anh – bà Thoa – để “tạ:m th:ời dùng s:ổ đ:ỏ nhà” làm vật bảo đảm. Anh bảo th:ua l:ỗ ch:út, làm ăn t:h:ất bát, cần xoay vòng. Tôi không biết “làm ăn” của anh là gì; anh không giải thích. Tôi cũng không hỏi. Lúc ấy, tôi tin.

Tiền n:ợ nhiều như nh:ững con chữ bé tí nhưng chồng chất. L::ãi tí:nh theo tháng. Tôi còn nhớ rõ những con số chạy như kiến lửa trên giấy: 2%… 3%… rồi kho:ản p:hạt tr;ả ch:ậm… rồi “ph:::í dịch vụ quản lý kh:oản va:y”.

Từ hôm đó, sáng tôi ở ngân hàng, tối tôi bán hàng online, cuối tuần nhận thêm việc nhập sổ sách cho một cửa hàng vật liệu. Trên bàn làm việc, tôi để một chiếc hộp thiếc đựng toàn biên lai. Mỗi lần nhét thêm một tờ, tôi lại thấy đời mì;nh bớt m:ột tu:ổi.

Ngày hôm nay, trước khi bước ra khỏi ngân hàng với tờ ;;x:ác nhận t:ất to:á:n nhét trong t;úi, tôi tạt qua m:ột nơi nữa: Chi cục Th:uế.

Lúc rời khỏi đó, trời đã gần trưa. Mặt đường chói. Tôi đứng mua một túi bún riêu, thêm nhiều rau sống. Tôi ngồi dưới mái hiên nhà, ăn một mình. Lần đầu sau hai năm, bát bún có mùi vị rõ ràng: cà chua chín, riêu cua thơm, nước mắm vừa tay. Không hiểu sao, ăn xong, tôi bật khóc, khóc như người ta khóc sau khi vừa nâng một cái b:;úa nặng mà đặt xuống được.

Chiều, Lâm gọi: “Tối cả nhà mình ăn mừng. Em nhớ về sớm.”

“Tôi còn đi gửi ít đồ,” tôi nói.

“Gửi gì nữa?”

“Gi;ấy tờ thôi. Cho gọn.”

Anh ậm ừ, không hỏi thêm. Cái thói quen không hỏi ấy là thứ tôi từng yêu. Đến cuối cùng, nó hóa ra chỉ là một cái b:ón:g dài của v:ô; tâm.

7 giờ tối, nhà bày sẵn mâm. Gà luộc vàng, đĩa giò thái đều, bát canh măng thơm mùi hành. Đèn neon rọi trắng trần nhà đã chấm mốc. Bà Thoa ngồi đầu bàn, khăn hoa quấn hờ trên tóc, cười lạt: “Thế là hết n:ợ, hết :đọ:a, con dâu cố gắng cũng đến ngày hưởng.”

Tôi rót nước chanh. Lâm về, áo sơ mi mới, mùi nước hoa lạ. Theo sau là một cô gái. Cô mảnh, mắt đen, môi tô màu đỏ vô tư. Lâm mở cửa, không thèm nhìn tôi, chỉ hơi hất hàm: “Đây là Trâm. Em ấy… anh đưa về ra mắt.”..................... Đọc tiếp tại bình luận 👇

Address

Nam Định

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hoa Mặt Trời posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share