Tuyết Động Thiên Tâm 雪冻天心

Tuyết Động Thiên Tâm 雪冻天心 ❤️Mọi người nhớ follow kênh để update truyện hay nha❤️Ủng hộ page bằng 1 tim nhe

04/05/2026

[Hoàn] Trong bữa tiệc sinh nhật của em gái chồng, tôi tặng cô nàng một sợi dây chuyền trị giá hàng chục triệu tệ.

Cô nàng ôm lấy tay tôi, làm nũng nói:

“Đúng là chị dâu lớn tốt nhất, vừa xinh đẹp lại vừa hào phóng.”

Tôi bất động thanh sắc véo má cô nàng, nửa đùa nửa thật nói:

“Sao thế, em còn có một ‘chị dâu nhỏ’ nào không hào phóng à?”

Cô em chồng sững người, nụ cười trên môi cũng trở nên cứng đờ.

Chồng tôi lại bước tới ôm lấy tôi, cười mắng em gái:

“Cái con bé này ăn nói linh tinh gì đấy, lát nữa vợ anh mà bỏ chạy thì em đền cho anh một cô vợ khác đấy nhé.”

Nhìn dáng vẻ không để lộ chút sơ hở nào của anh ta, tôi mỉm cười.

Nhưng lúc mượn cớ đi vệ sinh, tôi đã âm thầm gọi một cuộc điện thoại.

“Anh hai, Lục Nham ngoại tình rồi, nhà họ Lục nên phá sản đi thôi.”



Đầu dây bên kia, anh trai tôi khựng lại vài giây.

“Vận Vận, em… em có chắc là không nhầm chứ? Lục Nham cậu ta…”

Tôi cười lạnh, tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út xuống, nắm chặt trong lòng bàn tay.

“Anh, kết hôn tám năm, mỗi chiếc đồng hồ anh ta đeo đều do em đặt người làm riêng từ Thụy Sĩ.”

“Nhưng chiếc anh ta đeo hôm nay, chậc, lại là một chiếc đồng hồ điện tử.”

“Anh, anh không thấy có vấn đề sao? Anh biết đấy, từ nhỏ em đã không chịu được bất kỳ sự ấm ức nào.”

“Nếu anh ta đã phản bội em, thì nhà họ Lục nên phá sản đi. Ngoài ra, liên hệ với luật sư Chu giúp em, em muốn ly hôn!”

Giọng anh trai tôi trầm xuống: “Được.”

Mười lăm phút sau, tôi nhận được một đống tài liệu điều tra tư nhân.

Mở một tệp tin ra, đập vào mắt là hình ảnh một cô gái trẻ trung hoạt bát mặc váy đỏ đang tựa vào lòng người đàn ông, giơ tay tạo dáng chữ V.

Trên ngón áp út của cô ta, đang đeo một chiếc nhẫn kim cương giống hệt của tôi.

Không chút do dự, tôi lái xe thẳng đến Tập đoàn Lục thị.

Vài phút sau, một cô gái tóc uốn xoăn, mặc chiếc váy liền ôm sát cơ thể đi giày cao gót bước ra.

Ánh mắt tôi rơi vào tấm thẻ nhân viên trước ngực cô ta.

Thư ký, Tô Mạn Liên.

Vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ta bắt đầu trốn tránh, theo bản năng đưa tay che cổ.

Nhưng tôi vẫn nhìn thấy, sợi dây chuyền kim cương xanh trên cổ cô ta.

Kỷ niệm ngày cưới ba tháng trước, tôi từng thấy một lịch sử giao dịch trên điện thoại của Lục Nham.

Một sợi dây chuyền kim cương xanh trị giá năm triệu tệ và một chiếc lắc tay mười vạn tệ được chọn làm quà tặng kèm.

Chiếc lắc tay được tôi cất giữ cẩn thận, còn sợi dây chuyền thì lại đang nằm trên cổ cô ta.

Tôi nhếch mép, đi thẳng vào vấn đề:

“Mắt nhìn người yêu của cô Tô đây giống hệt chồng tôi nhỉ, đến trang sức cũng thích mua cùng một kiểu.”

Nghe tôi nói vậy, Tô Mạn Liên run rẩy nặn ra một nụ cười.

“Chắc là… dạo này kiểu dáng này đang thịnh hành…”

Cô ta căng thẳng đến mức hai chân đứng không vững.

“Được rồi, đừng diễn nữa.”

“Cô chính là ‘chị dâu nhỏ’ trong miệng Lục Du đúng không.”

Thấy tôi không ra bài theo lẽ thường, khóe mắt Tô Mạn Liên đỏ hoe vì hoảng loạn.

Cô ta lắc đầu, giải thích:

“Phu nhân, chị hiểu lầm rồi, là lần trước Lục tổng uống say, tôi đưa anh ấy về nhà và tiện thể chăm sóc một chút.”

“Cô Lục nhìn thấy lại tưởng tôi là người của Lục tổng…”

“Nên mới có sự hiểu lầm này.”

Nói xong, cô ta thút thít cúi gập người chín mươi độ với tôi.

Cái dáng vẻ đáng thương đó, nếu không phải tôi đã xem tài liệu anh trai gửi đến, khéo tôi lại tưởng mình trách nhầm cô ta thật.

Tháng trước, cô ta đăng một bức ảnh lên tài khoản mạng xã hội.

Bóng dáng người đàn ông bị làm mờ, đang cúi đầu xoa bóp chân cho cô ta.

Cô ta viết dòng trạng thái:[Khoảnh khắc ngọt ngào của ông xã, khiến người ta rung động không thôi.]

Lúc đó, tôi bị viêm dạ dày cấp tính, đau đến mức toàn thân run rẩy.

Gọi điện cho Lục Nham, giọng anh ta lo lắng nhưng lại kèm theo tiếng thở dốc khó hiểu:

“Bảo bối, anh bảo người giúp việc đưa em đi bệnh viện được không, anh đang kẹt ở một bữa tiệc xã giao không đi được.”

Hai giờ sau, tôi đang truyền nước ở bệnh viện.

Thì cô ta lại đăng một bức ảnh người đàn ông để trần nửa thân trên, trên tám múi cơ bụng điểm xuyết những dấu vết đỏ mặt.

Dòng trạng thái:[Ông xã tốt thế này, phải đánh dấu chủ quyền vĩnh viễn mới được.]

**Chương 2**

Lúc tôi truyền nước xong, đầu tóc Lục Nham rối bù chạy đến.

Anh ta nắm lấy tay tôi, hốc mắt đỏ hoe, nói năng lộn xộn.

Lúc đó tôi còn xót anh ta làm việc vất vả, giờ nghĩ lại, đó chắc là sự hoảng loạn của kẻ ăn vụng chưa kịp chùi mép.

Dạ dày tôi lại quặn lên từng cơn buồn nôn, chỉ vì một người đàn bà như thế mà Lục Nham dám phản bội tôi.

Lười xem cô ta diễn tiếp, tôi quay lưng ngồi vào xe.

Đúng lúc này, điện thoại của Lục Nham gọi tới.

Ngay giây phút bắt máy, giọng anh ta dồn dập:

“Bảo bối, sao em lại đột nhiên đến công ty?”

“Sao thế?”

Tôi ra hiệu cho tài xế lái xe, nhạt giọng hỏi ngược lại:

“Chỉ là đi ngang qua nên muốn vào ngồi một lát, lẽ nào anh có chuyện gì sợ em biết à?”

Lục Nham dường như không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy.

Anh ta nín thở, im lặng vài giây, giọng nói mang theo sự dỗ dành quen thuộc:

“Bảo bối, em lại suy nghĩ linh tinh gì thế.”

“Anh chỉ sợ văn phòng bừa bộn, em thì lại mắc bệnh sạch sẽ, sợ em nhìn thấy sẽ khó chịu thôi.”

“Hơn nữa đời này người duy nhất anh yêu là em, em còn không biết sao? Em cứ kiểm tra thoải mái.”

Nghe đến đây, tôi hơi bất ngờ.

Tô Mạn Liên lại không nói cho anh ta biết chuyện tôi đã phát hiện ra.

Ngón tay tôi lướt nhanh qua các bằng chứng, khuôn mặt vô cảm nghe anh ta ngụy biện.

Cuộc tình vụng trộm của hai người họ, đúng là mặn nồng thật đấy.

Ngày sinh nhật tôi, anh ta nói đang họp ở New York không gọi điện được, thực chất là đang cùng Tô Mạn Liên tắm suối nước nóng ở Iceland.

Mẹ tôi bị tai nạn giao thông phải phẫu thuật, tôi gọi cho anh ta không dưới năm mươi cuộc nhưng anh ta không bắt máy, vì bận tổ chức sinh nhật cho chó cưng của Tô Mạn Liên.

“Em tin anh, chỉ là sợi dây chuyền trên cổ cô ta giải thích thế nào đây.”

Thấy tôi chủ động nhắc tới, Lục Nham thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta cười khẽ đầy dịu dàng, cố tình dùng giọng trầm ấm:

“Sợi dây chuyền đó là do lần trước anh uống say, làm vỡ đồ của ông chủ nhà hàng, tiểu Tô đã đền giúp anh, nên anh mua quà cảm ơn người ta thôi.”

“Em cũng biết đấy, công ty ngày nào cũng bận tối tăm mặt mũi, anh quên mất chưa kể với em chuyện này.”

Quên mất, trí nhớ anh ta cũng tệ thật.

Không chỉ quên kể chuyện này, mà cái đêm anh ta đưa Tô Mạn Liên về nhà chính họ Lục ở lại suốt ba ngày ba đêm cũng quên luôn.

Đôi mắt tôi lóe lên tia lạnh lẽo, cười nói:

“Cô bé đó cũng biết ơn báo đáp nhỉ, anh tặng cô ta sợi dây chuyền, cô ta tặng lại anh chiếc đồng hồ.”

Lục Nham rõ ràng khựng lại một nhịp trong điện thoại, nhưng rất nhanh đã cười giả lả:

“Đúng vậy, lúc đó anh định từ chối rồi, nhưng người ta mới đi làm, sợ làm tổn thương cô bé nên anh đeo vài ngày thôi.”

“Được rồi bảo bối, em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, trái tim anh chứa đầy hình bóng em rồi đây này.”

Giọng anh ta mềm đi, mang theo chút nũng nịu.

“Đợi xong dự án này, anh đưa em đi Paris chơi một chuyến, chỉ có hai chúng ta thôi, để bù đắp cho em nhé.”

Nếu là trước đây, chắc tôi sẽ rung động.
18936
-----------------------------
Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN như sau:
🔥 Bước 1: LAI bài viết ( chắc chắn rằng có tác động vào bài viết linh sẽ dễ hiển thị)
🔥 Bước 2: Lướt ở phần cóm mèn sẽ thấy em Iinh FULL (nếu vẫn không thấy hãy bậ͏t tất cả cóm mèn) ❤️
Tên truyện: Món Quà Sinh Nhật Và Bản Án Phá Sản
Bây giờ 06:18:25 5/5/2026 😘

04/05/2026

[Hoàn] Ta là đứa cháu gái nhỏ nhất trong hàng tôn bối của hoàng thất Đại Chiếu, từ khi lọt lòng đã mang trên lưng một lời tiên tri: Ta sẽ giết chết tổ phụ của mình, đương kim đế vương.

Lời tiên tri này do đích thân vị Quốc sư cảnh giới “bán bộ đăng tiên” buông lời sấm truyền, ngài cả đời gieo quẻ chưa từng sai nửa chữ.

Tất cả mọi người đều chờ xem Hoàng đế sẽ định đoạt số phận của ta ra sao: Lưu đày, giam cầm, hay nhổ cỏ tận gốc.

Nhưng người đã không làm gì cả. Người che chở ta bình an khôn lớn, dạy ta đạo trị quốc, dốc lòng bồi dưỡng ta trở nên xuất chúng hơn tất thảy những kẻ kế vị khác.

Thế nhưng đến cuối cùng, ta vẫn tự tay tiễn người ra đi.

Khi ta chào đời tinh tượng hiện điềm dị thường, Khâm Thiên Giám cất công tính toán đến tận lúc trời tảng sáng vẫn không đưa ra được kết luận nào.

Vị Quốc sư đã sống hơn hai trăm năm từ Thiên Toàn Các bước xuống, để lại cho ta một câu sấm truyền.

“Đứa trẻ này sẽ giết chết Hoàng đế hiện tại.”

Phụ thân ta thành hoàng thành khủng quỳ rạp xuống, dập đầu tạ tội với phụ hoàng của người, cầu xin người nương tay giữ lại cho ta một cái mạng.

Hoàng đế ôm lấy ta, đứa cháu gái nhỏ bé vừa mới lọt lòng, ruột rà máu mủ của người, chìm vào trầm mặc hồi lâu.

Năm Thuận Hòa thứ mười sáu, hoàng tổ phụ bốn mươi chín tuổi, đã sớm biết trước thiên mệnh của chính mình.

Trong Hàm Chương Điện tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy, nhũng người quỳ rạp trên mặt đất ngay cả thở cũng chỉ dám dè dặt nơm nớp.

Tam hoàng tử ngẩng đầu lén lút nhìn, chỉ sợ phụ thân ngay tại trận nhẫn tâm ném chết nữ nhi của mình.

Vạt áo Quốc sư vẫn còn vương tuyết trắng ngọn Côn Luân, mái tóc bạc trắng như ánh trăng xõa dài trên vai. Ngài dửng dưng đưa mắt nhìn, hoàn toàn chẳng mảy may thương xót cho một hài nhi chỉ vì một câu nói của ngài mà đứt đoạn cả một đời.

Hoàng đế hồi lâu không nói gì, chỉ đăm đăm nhìn vào sinh linh bé bỏng trong tã lót.

Hài nhi ngủ thật ngoan hiền, nếu như người tuyệt tình, chỉ cần một bàn tay cũng đủ bóp nát xương sọ của nó.

Tất cả mọi người đều đang chờ đợi quyết định của người, thầm suy đoán tâm tư của Bệ hạ.

Người sẽ ra tay giết chết đứa trẻ này trước? Hay lưu đày nó đến nơi sơn cùng thủy tận, cả đời không được hồi triều? Hoặc giả là đem nó giam lỏng, để nó vĩnh viễn không có cơ hội ra tay giết mình?

Nhưng làm thế nào cũng chẳng thể đảm bảo vạn vô nhất thất.

Hài nhi trong lòng Bệ hạ đúng lúc ấy khẽ mở mắt, đôi con ngươi như hai viên mặc ngọc thuần khiết không tì vết, lại tựa như màn đêm mênh mông vô tận.

Người chẳng nhìn ra được điều gì trong đôi mắt ấy. Không có lòng kính mến người thân, không có sự khao khát quyền lực, cũng chẳng hề có sự giãy giụa bi ai trước số phận của chính mình.

Thế rồi Bệ hạ khẽ thở dài, gọi nhi tử của mình: “Đưa nó về đi, nó vẫn chưa được gặp mẫu thân cơ mà.”

Tam hoàng tử lảo đảo bò dậy, suýt chút nữa giẫm phải vạt áo mà ngã nhào trên bậc thềm, vội vàng đón lấy tã lót bọc nữ nhi, lùi lại vài bước: “Phụ hoàng, vậy sau này thì sao?”

“Sau này, ngươi phải học cách làm một người cha tốt.”

Hữu Thừa tướng lên tiếng hỏi: “Bệ hạ, cứ quyết định như vậy sao?”

Bệ hạ quay đầu, hỏi Quốc sư: “Liệu có thể tính ra thọ mệnh của trẫm không?”

Quốc sư lắc đầu, chỉ đáp thiên mệnh khó lường. Bệ hạ gật đầu: “Vậy cứ nuôi dưỡng nó như một đứa trẻ bình thường là được.”

Tam hoàng tử lại dập đầu thêm mấy cái, dập đến rướm máu trên trán. Cung nhân chạy vào bẩm báo Tam hoàng tử phi đã tỉnh, muốn nhìn mặt con, chàng liền vội vã đứng dậy chạy ào ra ngoài.

Bệ hạ bất đắc dĩ lắc đầu, sai người tìm một thái y đến xem bệnh cho Tam điện hạ.

Những chuyện này đều là do người bên ngoài kể lại. Dù phụ mẫu hết lời giấu giếm, nhưng đến năm năm tuổi, ta vẫn biết được vận mệnh của mình.

Ta cảm thấy điều này thật nực cười. Ta là đứa cháu gái nhỏ nhất của hoàng tổ phụ, người đối xử với ta vô cùng tốt.

Trong số hoàng tôn đời này, ta là người duy nhất được đích thân người ban tên.

Ta chẳng có lý do gì để giết người cả. Ta ngồi trên xích đu đong đưa đôi chân nhỏ, bảo rằng chắc chắn là Quốc sư đã tính sai rồi.

Vị cô cô chăm sóc ta hoảng hốt cản lại, bảo rằng ngàn vạn lần đừng nói như vậy. Bà ấy là người cũ trong cung, đã chứng kiến vô số lời tiên tri của Quốc sư, chưa từng có lời nào không linh nghiệm. Quốc sư sống gần ba trăm năm, bán bộ đăng tiên, quẻ đã gieo chưa từng sai xót.

Dù trong lòng không tin, nhưng ta cũng bắt đầu hạn chế ra ngoài, đổi lấy chút thanh tịnh.

Vài ngày sau, bữa tối dọn lên rất nhiều món ngon. Phụ thân và mẫu thân vô cùng vui vẻ, bảo rằng chúng ta sắp đi Đàm Châu rồi.

Ta không biết Đàm Châu là nơi nào, câu đầu tiên bật ra lại là hỏi vì sao phải đến đó.

Phụ thân nói Đàm Châu là đất phong của người, sau này chúng ta sẽ sống ở đó. Đến lúc ấy, người có thể dẫn ta và mẫu thân đi tây tới đất Thục, đi đông xuống Giang Nam, ngao du sơn thủy tự tại một đời, không bao giờ còn bị một câu sấm truyền giam hãm trong bốn bức tường chật hẹp này nữa.

Lắng nghe lời phụ thân, khóe môi ta cũng dần dâng lên nụ cười, ta hỏi mẫu thân khi nào thì khởi hành. Mẫu thân xoa đầu ta, bảo cuối tháng sẽ đi. Khi chúng ta đến nơi, đúng lúc có thể ăn trái vải Lĩnh Nam.

Một ngày trước khi khởi hành, phụ mẫu dẫn ta vào cung bái biệt hoàng tổ phụ. Ta một tay dắt mỗi người, đứng giữa Hàm Chương Điện.

“Nhi thần dắt thê tử và nữ nhi đến bái biệt phụ hoàng.”

Hoàng tổ phụ cười hiền từ, vẫy tay gọi ta lại gần. Ta đưa mắt nhìn phụ mẫu, hai người gật đầu, buông tay ta ra.

Ta bước tới bên hoàng tổ phụ, người trìu mến xoa đầu ta, lấy một khối bánh dẻo hạt phỉ đặt vào tay ta.

“Đã thu xếp ổn thỏa cả chưa?”

Phụ thân gật đầu: “Dạ rồi, hôm nay nhi thần đến bái biệt phụ hoàng.”

Nói đoạn, người cùng mẫu thân quỳ xuống, hành đại lễ với hoàng tổ phụ: “Nhi thần chuyến này rời đi, e rằng khó có ngày gặp lại. Ngày sau không thể hầu hạ tận hiếu bên giường bệnh, thẹn với công ơn dưỡng dục của phụ hoàng.”

Hoàng tổ phụ lắc đầu: “Ta không trách con. Thấy con trưởng thành, trở thành người có gánh vác như ngày hôm nay, ta và mẫu thân con đều sẽ rất vui lòng.”

Ta vẫn cầm nửa khối bánh dẻo vừa bẻ, định chờ hoàng tổ phụ nói xong sẽ đút cho người ăn.

Người lại đút nửa khối bánh đó vào miệng ta, xoa đầu ta nói: “Lệnh Vãn là một đứa trẻ ngoan, không đáng bị một câu nói giam cầm cả đời.” Lại khẽ thở dài, “Chỉ tiếc là ta không thể ban cho con một mảnh đất phong tốt hơn.”

“Đàm Châu đã rất tốt rồi ạ.”

Sau đó hai người họ lại trò chuyện thêm vài câu, cha dặn con thường xuyên gửi thư từ, con khuyên cha giữ gìn long thể.

Ta gọi người: “Tổ phụ.”

Người cúi xuống nhìn ta, vẫn hiền từ và ôn hòa như trước.

“Người không sợ lời tiên tri kia sao?”

Phụ thân và mẫu thân thất kinh gọi tên ta, vị Đại nội thái giám đứng bên cạnh cũng vội vàng cất giọng: “Tiểu Quận chúa không được ăn nói xằng bậy”, duy chỉ có hoàng tổ phụ là không hề phản ứng gay gắt.

Người mỉm cười: “Không ai là không sợ chết, ta cũng vậy. Lệnh Vãn, con có tin vào câu tiên tri đó không?”
18950
-----------------------------
Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN như sau:
🔥 Bước 1: LAI bài viết ( chắc chắn rằng có tác động vào bài viết linh sẽ dễ hiển thị)
🔥 Bước 2: Lướt ở phần cóm mèn sẽ thấy em Iinh FULL (nếu vẫn không thấy hãy bậ͏t tất cả cóm mèn) ❤️
Tên truyện: LỜI TIÊN TRI THÍ QUÂN
Bây giờ 21:22:34 4/5/2026 😘

04/05/2026

[Hoàn] Trong bữa tiệc sinh nhật của em gái chồng, tôi tặng cô nàng một sợi dây chuyền trị giá hàng chục triệu tệ.

Cô nàng ôm lấy tay tôi, làm nũng nói:

“Đúng là chị dâu lớn tốt nhất, vừa xinh đẹp lại vừa hào phóng.”

Tôi bất động thanh sắc véo má cô nàng, nửa đùa nửa thật nói:

“Sao thế, em còn có một ‘chị dâu nhỏ’ nào không hào phóng à?”

Cô em chồng sững người, nụ cười trên môi cũng trở nên cứng đờ.

Chồng tôi lại bước tới ôm lấy tôi, cười mắng em gái:

“Cái con bé này ăn nói linh tinh gì đấy, lát nữa vợ anh mà bỏ chạy thì em đền cho anh một cô vợ khác đấy nhé.”

Nhìn dáng vẻ không để lộ chút sơ hở nào của anh ta, tôi mỉm cười.

Nhưng lúc mượn cớ đi vệ sinh, tôi đã âm thầm gọi một cuộc điện thoại.

“Anh hai, Lục Nham ngoại tình rồi, nhà họ Lục nên phá sản đi thôi.”



Đầu dây bên kia, anh trai tôi khựng lại vài giây.

“Vận Vận, em… em có chắc là không nhầm chứ? Lục Nham cậu ta…”

Tôi cười lạnh, tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út xuống, nắm chặt trong lòng bàn tay.

“Anh, kết hôn tám năm, mỗi chiếc đồng hồ anh ta đeo đều do em đặt người làm riêng từ Thụy Sĩ.”

“Nhưng chiếc anh ta đeo hôm nay, chậc, lại là một chiếc đồng hồ điện tử.”

“Anh, anh không thấy có vấn đề sao? Anh biết đấy, từ nhỏ em đã không chịu được bất kỳ sự ấm ức nào.”

“Nếu anh ta đã phản bội em, thì nhà họ Lục nên phá sản đi. Ngoài ra, liên hệ với luật sư Chu giúp em, em muốn ly hôn!”

Giọng anh trai tôi trầm xuống: “Được.”

Mười lăm phút sau, tôi nhận được một đống tài liệu điều tra tư nhân.

Mở một tệp tin ra, đập vào mắt là hình ảnh một cô gái trẻ trung hoạt bát mặc váy đỏ đang tựa vào lòng người đàn ông, giơ tay tạo dáng chữ V.

Trên ngón áp út của cô ta, đang đeo một chiếc nhẫn kim cương giống hệt của tôi.

Không chút do dự, tôi lái xe thẳng đến Tập đoàn Lục thị.

Vài phút sau, một cô gái tóc uốn xoăn, mặc chiếc váy liền ôm sát cơ thể đi giày cao gót bước ra.

Ánh mắt tôi rơi vào tấm thẻ nhân viên trước ngực cô ta.

Thư ký, Tô Mạn Liên.

Vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ta bắt đầu trốn tránh, theo bản năng đưa tay che cổ.

Nhưng tôi vẫn nhìn thấy, sợi dây chuyền kim cương xanh trên cổ cô ta.

Kỷ niệm ngày cưới ba tháng trước, tôi từng thấy một lịch sử giao dịch trên điện thoại của Lục Nham.

Một sợi dây chuyền kim cương xanh trị giá năm triệu tệ và một chiếc lắc tay mười vạn tệ được chọn làm quà tặng kèm.

Chiếc lắc tay được tôi cất giữ cẩn thận, còn sợi dây chuyền thì lại đang nằm trên cổ cô ta.

Tôi nhếch mép, đi thẳng vào vấn đề:

“Mắt nhìn người yêu của cô Tô đây giống hệt chồng tôi nhỉ, đến trang sức cũng thích mua cùng một kiểu.”

Nghe tôi nói vậy, Tô Mạn Liên run rẩy nặn ra một nụ cười.

“Chắc là… dạo này kiểu dáng này đang thịnh hành…”

Cô ta căng thẳng đến mức hai chân đứng không vững.

“Được rồi, đừng diễn nữa.”

“Cô chính là ‘chị dâu nhỏ’ trong miệng Lục Du đúng không.”

Thấy tôi không ra bài theo lẽ thường, khóe mắt Tô Mạn Liên đỏ hoe vì hoảng loạn.

Cô ta lắc đầu, giải thích:

“Phu nhân, chị hiểu lầm rồi, là lần trước Lục tổng uống say, tôi đưa anh ấy về nhà và tiện thể chăm sóc một chút.”

“Cô Lục nhìn thấy lại tưởng tôi là người của Lục tổng…”

“Nên mới có sự hiểu lầm này.”

Nói xong, cô ta thút thít cúi gập người chín mươi độ với tôi.

Cái dáng vẻ đáng thương đó, nếu không phải tôi đã xem tài liệu anh trai gửi đến, khéo tôi lại tưởng mình trách nhầm cô ta thật.

Tháng trước, cô ta đăng một bức ảnh lên tài khoản mạng xã hội.

Bóng dáng người đàn ông bị làm mờ, đang cúi đầu xoa bóp chân cho cô ta.

Cô ta viết dòng trạng thái:[Khoảnh khắc ngọt ngào của ông xã, khiến người ta rung động không thôi.]

Lúc đó, tôi bị viêm dạ dày cấp tính, đau đến mức toàn thân run rẩy.

Gọi điện cho Lục Nham, giọng anh ta lo lắng nhưng lại kèm theo tiếng thở dốc khó hiểu:

“Bảo bối, anh bảo người giúp việc đưa em đi bệnh viện được không, anh đang kẹt ở một bữa tiệc xã giao không đi được.”

Hai giờ sau, tôi đang truyền nước ở bệnh viện.

Thì cô ta lại đăng một bức ảnh người đàn ông để trần nửa thân trên, trên tám múi cơ bụng điểm xuyết những dấu vết đỏ mặt.

Dòng trạng thái:[Ông xã tốt thế này, phải đánh dấu chủ quyền vĩnh viễn mới được.]

**Chương 2**

Lúc tôi truyền nước xong, đầu tóc Lục Nham rối bù chạy đến.

Anh ta nắm lấy tay tôi, hốc mắt đỏ hoe, nói năng lộn xộn.

Lúc đó tôi còn xót anh ta làm việc vất vả, giờ nghĩ lại, đó chắc là sự hoảng loạn của kẻ ăn vụng chưa kịp chùi mép.

Dạ dày tôi lại quặn lên từng cơn buồn nôn, chỉ vì một người đàn bà như thế mà Lục Nham dám phản bội tôi.

Lười xem cô ta diễn tiếp, tôi quay lưng ngồi vào xe.

Đúng lúc này, điện thoại của Lục Nham gọi tới.

Ngay giây phút bắt máy, giọng anh ta dồn dập:

“Bảo bối, sao em lại đột nhiên đến công ty?”

“Sao thế?”

Tôi ra hiệu cho tài xế lái xe, nhạt giọng hỏi ngược lại:

“Chỉ là đi ngang qua nên muốn vào ngồi một lát, lẽ nào anh có chuyện gì sợ em biết à?”

Lục Nham dường như không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy.

Anh ta nín thở, im lặng vài giây, giọng nói mang theo sự dỗ dành quen thuộc:

“Bảo bối, em lại suy nghĩ linh tinh gì thế.”

“Anh chỉ sợ văn phòng bừa bộn, em thì lại mắc bệnh sạch sẽ, sợ em nhìn thấy sẽ khó chịu thôi.”

“Hơn nữa đời này người duy nhất anh yêu là em, em còn không biết sao? Em cứ kiểm tra thoải mái.”

Nghe đến đây, tôi hơi bất ngờ.

Tô Mạn Liên lại không nói cho anh ta biết chuyện tôi đã phát hiện ra.

Ngón tay tôi lướt nhanh qua các bằng chứng, khuôn mặt vô cảm nghe anh ta ngụy biện.

Cuộc tình vụng trộm của hai người họ, đúng là mặn nồng thật đấy.

Ngày sinh nhật tôi, anh ta nói đang họp ở New York không gọi điện được, thực chất là đang cùng Tô Mạn Liên tắm suối nước nóng ở Iceland.

Mẹ tôi bị tai nạn giao thông phải phẫu thuật, tôi gọi cho anh ta không dưới năm mươi cuộc nhưng anh ta không bắt máy, vì bận tổ chức sinh nhật cho chó cưng của Tô Mạn Liên.

“Em tin anh, chỉ là sợi dây chuyền trên cổ cô ta giải thích thế nào đây.”

Thấy tôi chủ động nhắc tới, Lục Nham thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta cười khẽ đầy dịu dàng, cố tình dùng giọng trầm ấm:

“Sợi dây chuyền đó là do lần trước anh uống say, làm vỡ đồ của ông chủ nhà hàng, tiểu Tô đã đền giúp anh, nên anh mua quà cảm ơn người ta thôi.”

“Em cũng biết đấy, công ty ngày nào cũng bận tối tăm mặt mũi, anh quên mất chưa kể với em chuyện này.”

Quên mất, trí nhớ anh ta cũng tệ thật.

Không chỉ quên kể chuyện này, mà cái đêm anh ta đưa Tô Mạn Liên về nhà chính họ Lục ở lại suốt ba ngày ba đêm cũng quên luôn.

Đôi mắt tôi lóe lên tia lạnh lẽo, cười nói:

“Cô bé đó cũng biết ơn báo đáp nhỉ, anh tặng cô ta sợi dây chuyền, cô ta tặng lại anh chiếc đồng hồ.”

Lục Nham rõ ràng khựng lại một nhịp trong điện thoại, nhưng rất nhanh đã cười giả lả:

“Đúng vậy, lúc đó anh định từ chối rồi, nhưng người ta mới đi làm, sợ làm tổn thương cô bé nên anh đeo vài ngày thôi.”

“Được rồi bảo bối, em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, trái tim anh chứa đầy hình bóng em rồi đây này.”

Giọng anh ta mềm đi, mang theo chút nũng nịu.

“Đợi xong dự án này, anh đưa em đi Paris chơi một chuyến, chỉ có hai chúng ta thôi, để bù đắp cho em nhé.”

Nếu là trước đây, chắc tôi sẽ rung động.
18936
-----------------------------
Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN như sau:
🔥 Bước 1: LAI bài viết ( chắc chắn rằng có tác động vào bài viết linh sẽ dễ hiển thị)
🔥 Bước 2: Lướt ở phần cóm mèn sẽ thấy em Iinh FULL (nếu vẫn không thấy hãy bậ͏t tất cả cóm mèn) ❤️
Tên truyện: Món Quà Sinh Nhật Và Bản Án Phá Sản
Bây giờ 18:16:21 4/5/2026 😘

04/05/2026

[Hoàn] Tôi mua một chiếc laptop cũ trên mạng. Khi mở máy lên, đập vào mắt tôi là ảnh khỏa thân không che của Lạc Trạm – vị hôn phu của tôi.

Tôi chết sững, lẽ nào đây là duyên phận trời ban, đồ vật của anh ấy đi một vòng rồi lại quay về tay tôi?

Ngay lúc tôi định gọi điện hỏi Lạc Trạm cho ra nhẽ, thì người bán liên tục gọi điện thoại tới:

“chị ơi! Nhầm rồi nhầm rồi! Tôi gửi nhầm máy tính của bạn trai tôi cho chị rồi!”

“Trong máy có tài liệu công việc rất quan trọng của anh ấy, chị tuyệt đối đừng động vào nhé!! Bây giờ tôi sẽ gửi bù máy đúng cho chị, tôi chịu tiền ship!”

Nghe giọng nữ nũng nịu ngọt ngào ở đầu dây bên kia, trái tim tôi nháy mắt chìm xuống đáy vực.

Lạc Trạm từ khi nào lại có thêm một cô “bạn gái” ngoài tôi ra vậy?

……

Cúp điện thoại, tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại, ngón tay run rẩy di chuột.

Ngoài tấm hình nền kia, màn hình desktop sạch sẽ đến mức quá đáng, chỉ có duy nhất một thư mục tên là “My Treasure” ().

Lạc Trạm cũng từng tạo cho tôi một thư mục như vậy, bên trong chứa đầy những bức ảnh chụp chung của hai chúng tôi từ nhỏ đến lớn.

Tim tôi đập loạn nhịp, một suy nghĩ hoang đường nổ tung trong đầu.

Lạc Trạm ngoại tình ư?

Ý nghĩ này chỉ dừng lại trong đầu một giây, rồi lập tức bị tôi gạt phăng đi.

Bởi vì tôi rất rõ, cho dù tất cả đàn ông trên thế giới này đều ngoại tình, thì Lạc Trạm cũng là ngoại lệ.

Dù sao thì, chúng tôi cũng là thanh mai trúc mã được tất cả mọi người trong khu tập thể nhìn lớn lên.

Anh ấy yêu tôi, yêu đến mức nhớ rõ chu kỳ sinh lý của tôi mỗi tháng, luôn chuẩn bị sẵn nước đường đỏ và túi chườm ấm.

Yêu đến mức mật khẩu điện thoại, máy tính, mọi nền tảng mạng xã hội của anh đều là ngày sinh của tôi.

Hơn nữa, hôn lễ của chúng tôi sẽ diễn ra vào nửa tháng tới, đây chắc chắn chỉ là một sự hiểu lầm.

Tôi hít một hơi thật sâu, như muốn đè nén nỗi hoảng sợ vô cớ trong lồng ngực xuống.

Click đúp chuột, thư mục mở ra.

Đập vào mắt tôi, là hàng loạt ảnh chụp chung thân mật giữa Lạc Trạm và một cô gái xa lạ.

Máu toàn thân tôi dường như đông cứng lại, giống như có một tia sét đánh thẳng xuống đầu, làm lục phủ ngũ tạng tôi đau nhói.

Tôi lật xem từng tấm một, mỗi bức ảnh đều đang chế giễu sự tự lừa dối bản thân của tôi.

Lạc Trạm, thực sự đã ngoại tình.

Vậy mà tôi vẫn còn chìm đắm trong niềm vui sướng sắp được làm cô dâu của anh, thật nực cười làm sao.

Không biết đã ngồi thất thần bao lâu, tôi mới lấy lại được bình tĩnh.

Ngay lập tức, tôi mở điện thoại, đặt một vé máy bay đi Paris vào bảy ngày sau.

Đó từng là vùng đất mơ ước mà tôi đã từ bỏ chỉ để được ở bên Lạc Trạm.

Bây giờ, tôi muốn cầm lại cây cọ vẽ của mình, đi theo đuổi giấc mơ nghệ thuật đã bị tình yêu gác lại quá lâu.

Ngay sau đó, tôi nén tất cả những bức ảnh chướng mắt trong máy tính lại, gửi cho cô bạn thân từ nhỏ của tôi – Châu Nhiên.

Châu Nhiên lập tức gọi lại, giọng nói tràn ngập sự khiếp sợ và phẫn nộ:

“Hòa Hòa! Thằng súc sinh này! Cậu đợi đấy, bây giờ tớ dẫn người qua phế nó luôn!”

Tôi ngắt lời cô ấy, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ:

“Không cần đâu. Thứ Bảy này, trong tiệc đính hôn của hai nhà, tớ sẽ đích thân giải quyết. Cậu giúp tớ một việc, tớ muốn tặng cho Lạc Trạm một món quà lớn.”

Vừa dứt lời, giọng của Lạc Trạm đột nhiên vang lên phía sau tôi, ngữ điệu nhẹ nhàng và dịu dàng:

“Hòa Hòa, đoán xem anh mang gì về cho em này?”

Anh xách theo hộp bánh su kem của cửa hàng tôi thích ăn nhất. Nhưng khi nhìn thấy mặt tôi, nụ cười trên môi anh lập tức cứng đờ.

“Hòa Hòa? Em sao thế? Sao mắt lại đỏ hoe vậy?”

Anh vứt đồ xuống, bước nhanh tới định đưa tay ôm lấy tôi, nhưng tôi lại theo phản xạ né tránh.

Tôi há miệng, giọng nói khô khốc đến mức không giống của chính mình:

“Lạc Trạm, anh…”

Ngay khoảnh khắc tôi định xé toạc lớp màn ôn nhu giả tạo này, điện thoại của anh đột ngột reo lên.

Lạc Trạm cúi xuống nhìn màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi.

Anh vội vàng bấm tắt âm, úp điện thoại xuống bàn, động tác nhanh đến mức như đang cố che giấu điều gì.

“Một… cuộc gọi chào hàng thôi.” Anh giải thích, giọng điệu có chút thiếu tự nhiên.

Nhưng tôi đã nhìn thấy, khoảnh khắc màn hình sáng lên, cái tên hiển thị là “Thấm”.

Nhìn dáng vẻ luống cuống lại cố tỏ ra bình tĩnh của anh ta, tôi chỉ thấy vô cùng trào phúng.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ giọng hỏi: “Lạc Trạm, anh có yêu em không?”

Anh bị tôi hỏi đến mức ngẩn người, sau đó bật cười, sờ mũi tôi một cách đầy cưng chiều:

“Đồ ngốc, hỏi cái này làm gì? Anh không yêu em thì yêu ai?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi từng chữ một:

“Vậy còn Đào Thấm? Anh cũng yêu cô ta sao?”

Đào Thấm, chính là tên của người bán chiếc laptop kia.

Chương 2

Nụ cười sủng nịnh trên mặt Lạc Trạm vỡ vụn từng chút một.

Anh sững sờ nhìn tôi, vài giây sau mới tìm lại được giọng nói của mình, mang theo sự hoang đường khó tin:

“Hòa Hòa, em đang nói gì vậy? Em nghe cái tên này từ đâu ra?”

Chỉ đúng một giây sau, trên khuôn mặt quen thuộc ấy lại treo lên vẻ tổn thương và bất đắc dĩ.

Anh đưa tay định chạm vào mặt tôi, giọng trầm thấp và uất ức:

“Hòa Hòa, Đào Thấm là thực tập sinh mới vào bộ phận của anh. Hôm nay dự án có chút vấn đề, anh chỉ giúp cô ấy một chút thôi.”

Vẻ tổn thương khi bị đổ oan vô cớ đó, diễn thật sự quá xuất sắc.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy những bức ảnh kia, có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ rằng mình đang gây sự vô lý.

Anh cố gắng ôm tôi vào lòng, giọng nói càng nhẹ nhàng hơn, như đang dỗ dành một đứa trẻ cáu kỉnh:

“Có phải vì sắp kết hôn nên em áp lực quá không?”

“Đừng suy nghĩ lung tung nữa, tình cảm mười lăm năm của chúng ta, em còn không tin anh sao?”

Tôi nhìn khuôn mặt gần ngay gang tấc của anh, nhưng theo phản xạ đẩy anh ra.

Hành động này khiến sự tổn thương trong đáy mắt anh càng đậm hơn, giọng anh mang theo sự run rẩy khó nhận ra:

“Hòa Hòa, em rốt cuộc bị sao vậy? Có phải ai đó đã nói gì với em không?”

Ngay khi tôi định lấy chiếc máy tính ra, ném tất cả bằng chứng nhơ nhuốc vào mặt anh ta, thì chiếc điện thoại đang bị úp trên bàn của anh lại rung lên một lần nữa.

Lần này không phải là cuộc gọi, mà là một tin nhắn.

Anh theo phản xạ định với lấy, nhưng tôi đã nhanh tay hơn, liếc thấy lời nhắc lịch trình hiện trên màn hình.[5 giờ chiều nay, lấy Khuynh Tâm.]

Trái tim tôi đột ngột thắt lại.

Khuynh Tâm () là tên bức tranh đầu tiên mà tôi bán được.

Năm đó tôi mới vào đại học, tác phẩm được treo ở phòng tranh của trường chẳng ai ngó ngàng tới. Cuối cùng, một người mua bí ẩn đã mua nó.

Rất lâu sau này tôi mới biết, người mua đó chính là Lạc Trạm.

Anh treo bức tranh đó trong căn phòng tân hôn tương lai của chúng tôi, chỉ vào chữ ký nguệch ngoạc của tôi trên tranh và nói:

“Đời này của anh, không phải em thì không cưới.”

Bức tranh đó là khởi điểm cho tình yêu của chúng tôi, là lời hứa anh dành cho tôi, là tình yêu “Khuynh Tâm” độc nhất vô nhị.

Lạc Trạm thấy tôi nhìn thấy lời nhắc nhở, trên mặt xẹt qua một tia ảo não, ngay sau đó lại hóa thành sự dịu dàng bất đắc dĩ.

Anh đưa điện thoại cho tôi, bấm vào phần ghi chú của lời nhắc đó.
18918
-----------------------------
Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN như sau:
🔥 Bước 1: LAI bài viết ( chắc chắn rằng có tác động vào bài viết linh sẽ dễ hiển thị)
🔥 Bước 2: Lướt ở phần cóm mèn sẽ thấy em Iinh FULL (nếu vẫn không thấy hãy bậ͏t tất cả cóm mèn) ❤️
Tên truyện: Mua Nhầm Laptop, Bóc Trúng Tiểu Tam Của Vị Hôn Phu
Bây giờ 15:16:56 4/5/2026 😘

04/05/2026

[Hoàn] Vào xưởng làm ba năm, tôi xoay như chong chóng với lịch làm việc ba ca, chắt bóp được tám vạn tệ tiền mồ hôi nước mắt.

Dịp mùng 1 tháng 5 năm nay, cuối cùng tôi cũng quyết tâm, định đi Xuyên Tây ngắm núi tuyết.

Ai ngờ lúc thanh toán tiền tour online, điện thoại lại báo tài khoản bất thường.

Tôi đành cầm thẻ ngân hàng ra quầy giao dịch trực tiếp.

Chị quản lý sảnh gõ gõ máy tính vài cái rồi ném trả thẻ lên quầy.

“Rất tiếc, tài khoản của cô đã kích hoạt hệ thống kiểm soát rủi ro, 8 vạn tệ số dư này sẽ bị cưỡng chế khấu trừ.”

Đầu tôi ong lên như muốn nổ tung. Tôi làm lụng tử tế, dựa vào đâu mà trừ tiền mồ hôi nước mắt của tôi!

Chị quản lý bưng ly cà phê lên, liếc xéo tôi.

“Hệ thống ghi rất rõ, dưới tên cô có một chiếc xe RV địa hình Paladin trị giá 4,5 triệu tệ, đã quá hạn trả góp 5 tháng nay rồi.”

Tôi lắc đầu nghi ngờ, nhưng chị ta khăng khăng hệ thống không thể sai và từ chối cung cấp chứng từ gốc.

Hết cách, tôi đành gọi điện báo cảnh sát.

“A lô, 110 phải không? Tôi muốn báo án, tôi bị mất một chiếc xe RV siêu sang trị giá 4,5 triệu tệ.”

Trực ban đầu dây bên kia vẫn đang xác minh thông tin.

Tôi siết chặt vỏ điện thoại, hạ giọng nói:

“Đúng, xe RV địa hình Paladin, giá thị trường 4,5 triệu tệ. Ngân hàng bảo đăng ký tên tôi, nhưng tôi hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của chiếc xe này.”

“Tôi nghi ngờ có người đánh cắp thông tin thân phận của mình.”

Cúp máy, tôi quay sang nhìn chị quản lý sảnh đang ngồi trên ghế.

Chị ta cầm tờ giấy ăn lau vệt nước trên miệng ly, mắt không thèm nhìn lên.

“Báo cảnh sát xong rồi à?”

Chị ta đặt ly xuống, ngả lưng ra ghế cất giọng:

“Tôi nói cho cô biết, mấy vụ thế này cảnh sát đến cũng vô ích.”

“Hệ thống giấy trắng mực đen ghi tên cô, số CMND không sai một chữ.”

“Cô có vác cả người trên tỉnh xuống đây thì tiền phải trả cũng không bớt được một xu đâu.”

Tôi trợn tròn mắt nhìn chị ta.

“Lương tôi một tháng 4.200 tệ, làm ba ca, ăn cơm căn tin xưởng, ở ký túc xá 8 người.”

“Chị nói xem, tôi lấy cái gì để trả góp chiếc xe 4,5 triệu tệ?”

Chị quản lý bỏ tờ giấy xuống.

Chị ta nghiêng đầu đánh giá tôi, ánh mắt quét từ cổ áo xuống mũi giày tôi rồi cười khẩy.

“Thế thì tôi chịu.”

“Nhưng tôi có thể nhắc nhở cô một câu…”

Chị ta gõ nhẹ ngón tay xuống bàn.

“Lịch sử tín dụng của cô bây giờ đã đen sì rồi.”

“Quá hạn 5 tháng, tổng tiền phạt trả chậm là 11 vạn 6.”

“Nếu hôm nay cô không giải quyết xong chuyện này, ngày mai cô đến cái tư cách vào xưởng vặn ốc vít cũng chẳng còn đâu.”

“Bây giờ xưởng nào tuyển người mà không kiểm tra tín dụng? Tự cô suy nghĩ cho kỹ đi.”

Tôi nghiến chặt răng, cổ họng nghẹn đắng, há miệng nhưng không thốt nên lời.

Thấy tôi im lặng, chị ta rút từ ngăn kéo ra một tờ giấy trắng đẩy qua khe kính phân cách.

“Đừng lãng phí thời gian nữa.”

“Đây là biên bản xác nhận giao nhận xe khi vay, trên này có chữ ký của cô, còn có cả vân tay của cô nữa.”

“Tự cô xem đi, xem có phải chính cô không.”

Tôi cúi đầu nhìn bức ảnh in trên giấy.

Trong ảnh là một chiếc xe RV màu xám bạc, đứng cạnh là một gã đàn ông đã bị che mặt.

Tôi nhận ra bức tường phía sau chính là phòng tiếp khách của công ty Chế tạo Chính xác Đông Thăng, tấm biển đó ngày nào tôi cũng đi qua.

Tôi hai tay siết chặt vạt áo.

Chưa kịp để tôi lên tiếng, cửa lớn ngân hàng đã bị đẩy ra, bốn người đàn ông bước nhanh vào.

Hai người đi đầu, bên hông cộm lên hình dáng vật cứng, hai người đi sau mặc cảnh phục.

Người đàn ông cắt tóc húi cua đi đầu có một vết sẹo trên mặt, anh ta quét mắt một vòng quanh sảnh rồi dừng lại ở tôi.

“Ai báo cảnh sát?”

Tôi giơ cánh tay phải lên.

“Tôi.”

Anh ta bước tới quầy xuất trình thẻ ngành, lật xem tập tài liệu mà quản lý sảnh đưa rồi quay sang nhìn tôi.

“Thẩm Giai Văn?”

“Là tôi.”

“Cô là người kiểm soát thực tế của chiếc xe Paladin đó?”

Tôi lắc đầu.

“Không phải, tôi hoàn toàn không…”

“Thế cô giải thích sao về thông tin khoản vay mua xe đăng ký trên tài khoản ngân hàng của mình?”

Chị quản lý sảnh ghé sát vào vách kính, chỉ tay lên màn hình máy tính.

“Thưa đồng chí cảnh sát, hệ thống hiển thị rành rành đây này.”

“Người vay Thẩm Giai Văn, số CMND 330###X, số tiền vay 3,2 triệu tệ.”

“Đã quá hạn 5 tháng, chúng tôi nhiều lần liên hệ với đương sự nhưng cô ta từ chối hợp tác.”

Viên cảnh sát húi cua gập tập tài liệu lại, nhìn tôi từ đầu đến chân.

“Thẩm Giai Văn, yêu cầu cô hợp tác điều tra.”

“Lúc 2 giờ 40 phút rạng sáng hôm qua, chiếc RV Paladin đã bị camera giao thông trên cao tốc Quảng Thâm chụp lại.”

“Trong xe chứa một lượng lớn linh kiện điện tử có giá trị cao chưa qua khai báo.”

“Nghi ngờ có liên quan đến đường dây buôn lậu quy mô cực lớn.”

Tôi trừng lớn mắt, cả người cứng đờ, vụ tranh chấp 8 vạn tệ thoắt cái biến thành án buôn lậu.

“Không thể nào!”

Tôi cao giọng hét lên.

“Tối qua tôi làm ca đêm ở xưởng, tôi…”

Viên cảnh sát giơ tay phải lên chặn ngang ngực.

“Đừng vội phủ nhận, cứ để bằng chứng lên tiếng.”

Anh ta ngoái đầu ra hiệu, viên cảnh sát phía sau lập tức bước tới tóm lấy cổ tay phải của tôi, còng lại.

Mọi người trong sảnh đều quay lại nhìn tôi.

Mấy bà cô đang xếp hàng vội che miệng, vài thanh niên giơ điện thoại lên chĩa về phía này.

Tôi đứng chết trân giữa sảnh.

Một chiếc sedan đen đỗ xịch ngoài cửa.

Gã đàn ông trung niên bụng phệ bước xuống xe đi vào ngân hàng, tiếng bước chân nện thịch thịch xuống sàn.

Tôi nhận ra ông ta, đó là Lưu Đức Hậu – giám đốc xưởng Đông Thăng.

Lưu Đức Hậu vừa vào cửa đã nhíu chặt mày, sải bước nhanh tới trước mặt tôi, tóm lấy tay trái của tôi.

“Tiểu Thẩm à!”

Lão ta gân cổ lên rống to.

“Tôi vừa nhận được điện thoại của ngân hàng là vội chạy qua đây ngay, cô nói xem cái đứa nhỏ này, sao cô lại có thể làm ra chuyện tày đình thế này!”

Tôi dùng sức giật tay lại.

“Lưu tổng, tôi không có…”

“Cô im ngay cho tôi.”

Lão ta giơ tay vỗ vai tôi, rồi quay sang viên cảnh sát, hai tay dâng danh thiếp.

“Thưa đồng chí cảnh sát, tôi là sếp của con bé, đại diện pháp nhân của Đông Thăng, Lưu Đức Hậu.”

“Con bé làm ở xưởng tôi ba năm rồi, bình thường hiền lành an phận, tôi cũng không ngờ…”

Lão ta nói nửa chừng thì dừng lại, thở dài lắc đầu.

“Nhưng mấy tháng gần đây, con bé đúng là hơi bất thường.”

Tôi lập tức ngẩng phắt lên nhìn lão.

“Bất thường cái gì?”

Lưu Đức Hậu vẫn nhìn viên cảnh sát, nói tiếp.

“Trước đây xưởng liên hoan con bé chẳng bao giờ đi, toàn về ký túc xá nằm.”

“Nhưng từ tháng trước, nó xin nghỉ liên tục mấy lần, bảo là đi ngắm núi tuyết.”

“Một người kiếm bốn ngàn một tháng, tự dưng lại đòi đi du lịch? Lúc đó tôi đã thấy có vấn đề rồi.”

“Ông nói láo!”

Tôi nghiến răng mắng to.

“Tôi xin nghỉ là vì đã làm liên tục mười bốn ngày không được nghỉ ngày nào!”

Viên cảnh sát giơ tay ra hiệu bắt tôi im lặng.

“Còn gì nữa?”

Lưu Đức Hậu lại thở dài sườn sượt.

“Dạo trước nó có tìm tôi mượn tiền, bảo là để chữa bệnh cho mẹ.”

“Tôi không cho mượn, không phải tôi nhẫn tâm, mà do vốn xoay vòng của xưởng cũng đang kẹt.”

“Lúc đó tôi còn khuyên nó đừng đi sai đường, ai ngờ…”

Lão ta vừa nói vừa lấy mu bàn tay lau khóe mắt.
19000
-----------------------------
Đã Full 👉Cách xem TRUYỆN như sau:
🔥 Bước 1: LAI bài viết ( chắc chắn rằng có tác động vào bài viết linh sẽ dễ hiển thị)
🔥 Bước 2: Lướt ở phần cóm mèn sẽ thấy em Iinh FULL (nếu vẫn không thấy hãy bậ͏t tất cả cóm mèn) ❤️
Tên truyện: Từ Công Nhân Thành Tội Phạm Chỉ Trong Một Ngày
Bây giờ 12:16:23 4/5/2026 😘

Address

02 Công Trường Công Xã Paris, Bến Nghé, Quận 1, Hồ Chí Minh 70000
Luc Nam

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tuyết Động Thiên Tâm 雪冻天心 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share