Tĩnh Một chữ để tìm thấy chính mình. Thực hành tỉnh thức mỗi ngày. Nơi chia sẻ những suy nghĩ về niềm tin trong cuộc sống!

26/11/2025

Nhiều bạn nhắn cho Tĩnh muốn được nghe video các bài viết vì không có thời gian và không tiện để đọc. Tĩnh sẽ lần lượt làm video từ các bài viết dài để mọi người có nhiều lựa chọn theo dõi nhé!

Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã luôn ủng hộ Page.

----
Follow Tĩnh để thực hành tỉnh thức mỗi ngày.

BẢN ĐỒ ZALO SOS: THÔNG TIN CẦN CHIA SẺ NGAY!Để phục vụ kịp thời công tác cứu hộ, Công an tỉnh Đắk Lắk đã phối hợp với Za...
22/11/2025

BẢN ĐỒ ZALO SOS: THÔNG TIN CẦN CHIA SẺ NGAY!

Để phục vụ kịp thời công tác cứu hộ, Công an tỉnh Đắk Lắk đã phối hợp với Zalo Việt Nam triển khai Zalo mini app phục vụ cứu nạn cứu hộ trên địa bàn tỉnh. Mong bà con chia sẻ để lực lượng chức năng có thêm một kênh thông tin phục vụ công tác cứu nạn, cứu hộ trên địa bàn có hiệu quả. Các bước thực hiện như sau:
- Quét mã QR hoặc đường link dưới để vào mini app Bản đồ Zalo SOS
- Cấp quyền vị trí để hệ thống xác định và hiển thị bản đồ khu vực đang đứng
- Thực hiện cứu hộ, sau khi cứu hộ nhớ chọn chuyển sang trạng thái “Đã hỗ trợ” để đánh dấu.
Sau đó, cơ quan chức năng và lực lượng cứu hộ, sẽ tổng hợp dữ liệu do người dân gửi và hiển thị dưới dạng bản đồ, gắn ghim vị trí người cần cứu và Cán bộ cứu hộ có thể xem vị trí cụ thể, số điện thoại và tình trạng của từng trường hợp, từ đó chủ động liên hệ và triển khai lực lượng hỗ trợ.
https://zalo.me/s/204249052343674939/

22/11/2025

ĐỀ NGHỊ CÁC ĐƠN VỊ TRIỂN KHAI GẤP!
Tình hình bà con vùng ngập lụt rất thương tâm, nhiều người không còn quần áo để mặc, do vậy, đề nghị Thủ trưởng các đơn vị trong toàn Công an tỉnh vận động gấp cán bộ, chiến sĩ, mỗi người ít nhất 01 bộ quần áo (cũ hoặc mới) trong đêm nay, (yêu cầu quần áo phải sạch sẽ, gói cẩn thận), để sáng mai vận chuyển xuống cứu trợ các xã ngập lụt. Đầu mối tiếp nhận: Ban Phụ nữ Công an tỉnh Đắk Lắk, tiếp nhận tại: Số 06 Nguyễn Công Trứ, Phường Buôn Ma Thuột!

Có lẽ, những dòng này không dành cho họ.Họ, những người đang co ro trên mái nhà, đang lo tìm một chỗ khô chân, đang ngón...
20/11/2025

Có lẽ, những dòng này không dành cho họ.

Họ, những người đang co ro trên mái nhà, đang lo tìm một chỗ khô chân, đang ngóng chờ một tín hiệu điện thoại yếu ớt. Họ không có thời gian, không có tâm trí để đọc.

Những dòng này, có lẽ, là dành cho chúng ta. Dành cho những người đang ngồi trong một căn phòng khô ráo, lướt qua những hình ảnh đau lòng trên màn hình điện thoại.

Chúng ta nhìn thấy những tầng hầm xe biến thành hồ nước, những chiếc ô tô đắt tiền chỉ còn là một khối sắt trôi vô tri giữa dòng. Chúng ta đọc về những khu dân cư mất điện, mất sóng, hoàn toàn bị cô lập. Chúng ta xem những đoạn video quay cảnh nước chảy xiết và buông một lời cảm thán: “Thật kinh khủng. Khổ thân họ quá. Đau xót quá!”

Rồi ta lướt sang một tin khác.

Sự an toàn tạm thời của chúng ta giống như một tấm kính vô hình ngăn cách ta với thảm kịch ngoài kia. Qua tấm kính đó, nỗi đau của người khác hiện ra như một câu chuyện ở xa, một bản tin thời sự rồi sẽ qua. Ta thấy thương cảm, ta có thể phẫn nộ, ta có thể quyên góp, nhưng sâu thẳm bên trong, ta vẫn tin rằng tấm kính đó là vững chắc. Rằng chuyện đó xảy ra với “họ”, không phải với “chúng ta”.

Nhưng trận lũ đó đang nói một điều lớn hơn, ngay cả với những người không dính một hạt mưa. Nó đang hét vào mặt chúng ta về sự mong manh của tất cả những gì ta xây dựng và tin tưởng. Chiếc xe mà ta dành dụm cả năm để mua, căn nhà mà ta coi là pháo đài bất khả xâm phạm, những kế hoạch cho tuần tới, tháng tới, năm tới… Tất cả đều có thể bị nhấn chìm và trở thành vô nghĩa chỉ sau một đêm mưa.

Cơn lũ ở miền Trung không chỉ là câu chuyện về thủy văn hay thời tiết cực đoan. Nó là một lời cảnh tỉnh về cái giá của sự tự mãn. Về việc chúng ta đã quá quen với việc kiểm soát mọi thứ, đến nỗi quên mất rằng mình chỉ là một phần nhỏ bé và phụ thuộc của tự nhiên. Chúng ta xây đập, ngăn sông, làm đường, và tự cho mình cái quyền làm chủ. Nhưng chỉ một cơn thịnh nộ của đất trời cũng đủ để phơi bày sự ảo tưởng về quyền lực đó.

Vậy nên, khi nhìn vào những hình ảnh đó, có lẽ chúng ta nên dừng lại lâu hơn một chút. Không chỉ để thương cảm, mà để tự vấn. Để nhận ra rằng sự vững chắc mà ta đang có không phải là một điều hiển nhiên. Rằng ranh giới giữa an toàn và hiểm nguy, giữa trật tự và hỗn loạn, mỏng hơn ta tưởng rất nhiều.

Những người đang trong vùng lũ, họ không cần chúng ta nói về triết lý nhân sinh. Họ cần phao, cần lương thực, cần một nơi chốn đủ an toàn. Phần của chúng ta, những người đang an toàn, có lẽ không chỉ là gửi đi một thùng mì hay vài bộ quần áo cũ, một ít tiền. Hành động ý nghĩa nhất có lẽ là để cho thực tại của họ thực sự phá vỡ tấm kính vô hình của chúng ta. Để nỗi bất an của họ chạm vào sự bình yên tự mãn của mình, và nhắc nhở rằng, xét cho cùng, tất cả chúng ta đều đang ở trên cùng một con thuyền giữa một đại dương đầy biến động.

---

Follow Tĩnh để thực hành tỉnh thức mỗi ngày.

16/11/2025

Tình yêu là một hành trình khám phá, đi từ vẻ đẹp hữu hình đến những tầng sâu vô tận của con người. Vậy còn bạn, bạn đang ở giai đoạn nào trên hành trình tình yêu của mình?

---
Follow Tĩnh để thực hành tỉnh thức mỗi ngày.

Có những cuộc hôn nhân tan vỡ không phải vì một đêm sai lầm, mà vì vết nứt vốn đã nằm sẵn từ rất lâu. Đêm sai lầm ấy chỉ...
12/11/2025

Có những cuộc hôn nhân tan vỡ không phải vì một đêm sai lầm, mà vì vết nứt vốn đã nằm sẵn từ rất lâu. Đêm sai lầm ấy chỉ là giọt nước cuối cùng khiến những điều đã mục ruỗng sụp đổ. Câu chuyện của Đăng, một người đàn ông rất yêu vợ, chỉ một lần yếu lòng sau cuộc rượu đã vấp ngã, không đơn giản là một “tai nạn đạo đức”. Nó là một tấm gương phản chiếu nhiều tầng: bản chất con người, khoảng cách trong hôn nhân, và giới hạn của tình yêu khi thiếu đi sự tỉnh táo.

Trước hết, hãy nhìn từ phía Đăng. Anh không phải người tệ, không hẳn là kẻ phản bội có chủ đích. Có thể anh chỉ là một người đàn ông mệt mỏi, cô đơn, căng thẳng trong công việc và hôn nhân, nơi mọi thứ đã trở nên quá quen thuộc và an toàn để không còn thấy hấp dẫn nữa. Một bữa tiệc, một chút rượu, một ánh nhìn, một cái chạm vượt quá ranh giới đã phá vỡ hàng rào mong manh giữa “tôi sẽ không bao giờ” và “chỉ lần này thôi”. Say, không chỉ vì rượu, mà say vì cảm giác được khao khát, được nhìn thấy, được sống khác đi. Cái khoảnh khắc ấy, tưởng nhỏ, nhưng nó phơi bày bản chất yếu đuối nhất của con người: ta không phản bội vì hết yêu, mà vì đôi khi ta không đủ tỉnh táo để yêu cho đúng cách.

SAI LẦM MỘT LẦN CÓ THỂ THA THỨ ĐƯỢC KHÔNG?

Câu hỏi ấy luôn chia đôi thế giới. Người tin vào lòng bao dung sẽ nói ai cũng có thể sai. Người tin vào sự trung thực tuyệt đối sẽ nói một vết nứt là mãi mãi. Sự thật nằm đâu đó giữa hai thái cực ấy. Vì sự phản bội trong hôn nhân không đo bằng số lần, mà đo bằng cảm giác an toàn. Với người gây ra lỗi, “chỉ một lần” nghe có vẻ nhỏ. Với người bị phản bội, “một lần” đủ để mọi thứ sụp đổ. Lòng tin một khi đã vỡ, không thể hàn gắn bằng lời xin lỗi hay nước mắt. Nó cần thời gian, và đôi khi, cả hai người đã không còn đủ thời gian để mà làm lại.

Người ta thường nói với đàn ông “chỉ là một phút yếu lòng”. Nhưng yếu lòng không phải là một định mệnh. Nó là kết quả của một chuỗi những khoảnh khắc nhỏ bị bỏ qua khi ta ngừng quan sát bản thân, ngừng trung thực với chính mình, ngừng nói ra những thiếu thốn, những chán chường, những cơn khát gần gũi không được đáp lại. Một người không tự nhận ra mình đang cô đơn sẽ dễ tìm sự xoa dịu ở nơi khác. Và khi đó, điều gọi là “một phút sai lầm” thực ra đã được nuôi dưỡng âm thầm từ nhiều tháng, nhiều năm.

Với người vợ, sự tổn thương không chỉ là việc chồng đã qua đêm với người khác. Nỗi đau lớn hơn nằm ở cảm giác mình không còn là người được tin tưởng, không còn là “ngôi nhà” an toàn để chồng trở về. Cô ấy không chỉ mất chồng, cô mất luôn niềm tin vào chính trực giác của mình, rằng mình đã không nhận ra sự thay đổi ấy sớm hơn. Vì thế, “tha thứ” không phải chỉ là chấp nhận lỗi lầm, mà là một cuộc tái sinh khó khăn để học cách tin lại vào một người, và cả vào chính mình. Không phải ai cũng đủ sức đi qua hành trình đó.

Có những người chọn rời đi, không phải vì đã hết yêu, mà vì họ biết nếu ở lại, họ sẽ phải trở thành một người khác với nỗi nghi ngờ lớn hơn, khép kín hơn và lạnh lùng hơn. Và họ không muốn đánh mất sự trong sáng trong tình yêu của mình, dù phải đánh đổi bằng sự chia ly. Rời đi, đôi khi là cách giữ lại phần tốt đẹp cuối cùng còn lại giữa hai người.

Về phía Đăng, hối hận là điều dễ hiểu, nhưng hối hận không tự động biến anh ta thành người mới. Hối hận mà không hiểu vì sao mình đã trượt ngã, chỉ khiến anh ta sợ hãi chứ không trưởng thành. Anh ta sẽ cần nhiều thời gian để hiểu rằng lỗi lầm không nằm trong “hành vi”, mà nằm ở khoảnh khắc anh ngừng nhận biết. Khi con người sống mà không quan sát được tâm mình, họ sẽ bị kéo đi bởi cám dỗ, sợ hãi, nhu cầu được công nhận, được an ủi. Còn khi sống trong tỉnh táo, ham muốn có thể vẫn trỗi dậy, nhưng ta nhìn thấy nó, mỉm cười, và bước qua. Không phải bằng sự đàn áp bản thân, mà bằng sự hiểu biết.

Một người đàn ông thật sự trưởng thành không phải là người chưa từng phạm lỗi, mà là người đủ dũng cảm nhìn thẳng vào bóng tối của mình mà không né tránh. Anh ta hiểu rằng sự trung thực không bắt đầu từ việc “nói thật với người khác”, mà là nói thật với chính mình, sớm nhất có thể. Khi ham muốn xuất hiện, hãy thừa nhận nó, đừng tô hồng cũng đừng phủ nhận, cũng đừng biến nó thành hành động. Chỉ cần nhìn nó thật rõ ràng thì nó sẽ tan đi. Sự trung thực này là nền tảng duy nhất giúp tình yêu còn một con đường lui.

Trong khi đó, người phụ nữ nếu có thể đi qua nỗi đau mà không biến nó thành thù hận, sẽ tìm thấy một phẩm chất rất hiếm: sự sáng suốt. Cô ấy có thể chọn rời đi mà không mang theo sự cay độc. Bởi tha thứ không nhất thiết là phải quay lại. Đôi khi, tha thứ chỉ là buông sự oán trách để không mang bóng tối của người khác đi theo suốt phần đời còn lại của mình.

Xét cho cùng, hôn nhân không sụp đổ vì ngoại tình, mà vì hai người đã ngừng chạm vào nhau bằng trái tim từ lâu. Ngoại tình chỉ là tiếng chuông báo động chứ không phải nguyên nhân. Một cuộc hôn nhân thực sự bền không được bảo vệ bằng những cam kết đạo đức, mà bằng sự tỉnh thức mỗi ngày khi ta còn đủ nhận biết để dừng lại trước một ánh nhìn lạ, để trò chuyện khi thấy khoảng cách đang lớn dần, để canh chừng bản ngã mình đang mệt mỏi và muốn được xoa dịu.

Câu chuyện của Đăng, vì thế, không chỉ là một bài học đạo đức về sự phản bội. Nó là một lời nhắc cho cả hai giới: tình yêu không tự bền vững chỉ vì ta “rất yêu”. Nó cần ánh sáng của ý thức, cần sự trung thực, và cần cả lòng can đảm để đối diện với phần yếu đuối của chính mình trước khi nó kịp gây thương tổn. “Một lần” sai có thể là một lần duy nhất nếu ta thực sự tỉnh dậy từ đó. Còn nếu không, thì dù không tái phạm, ta vẫn chỉ đang sống tiếp trong cái bóng của chính sai lầm ấy.

LIỆU HÔN NHÂN CÓ THỂ CỨU VÃN SAU PHẢN BỘI?

Liệu một cuộc hôn nhân có thể cứu vãn sau phản bội? Câu trả lời không nằm trong câu chữ, mà trong chất lượng của sự thức tỉnh nơi hai người. Nếu cả hai chỉ cố gắng vì sợ mất, vì con cái, vì thể diện, hay vì “mấy chục năm không thể đổ đi được”, thì cuộc hôn nhân đó có thể tiếp tục tồn tại, nhưng chỉ như một căn nhà không còn cửa sổ. Nó vẫn đứng vững nhưng không có ánh sáng.

Còn nếu cả hai đủ can đảm nhìn vào những gì thật nhất, rằng tình yêu, dù từng đẹp, cũng đã bị thương; rằng niềm tin không thể quay lại y nguyên, nhưng có thể được xây lại bằng sự chân thật, thì đôi khi, từ đống tro tàn, một dạng tình yêu mới có thể sinh ra.

Thứ tình yêu ấy không còn hời hợt, không còn vô thức. Nó biết rằng con người có thể lầm, rằng bản ngã có thể trượt chân, rằng ngay cả người ta yêu nhất cũng có thể làm ta đau đớn. Nhưng nó cũng biết rằng tình yêu chỉ thật sự bắt đầu khi ta nhìn nhau bằng đôi mắt đã từng vụn vỡ và vẫn chọn thấy ở người kia phần ánh sáng chưa lụi tắt.

Cứu vãn không có nghĩa là quên đi, mà là học cách mang vết thương ấy đi cùng mà không để nó rỉ máu. Giống như một nhát dao đã từng đâm vào tim và giờ trở thành đường sẹo. Nó vẫn ở đó, nhưng không còn làm ta đau đớn.

Để làm được điều ấy, ta không cần đến những lời hứa, không cần cắm đầu vào cố gắng, mà chỉ cần một không gian trung thực nơi hai người dám nói ra tất cả những điều tưởng như không nên nói. Nơi người đàn ông dám nhận mình đã yếu đuối, và hiểu vì sao; và người phụ nữ dám nói họ vẫn còn đau, nhưng họ muốn hiểu.

Khi có thể ngồi cùng nhau mà không cần phân xử ai đúng ai sai, chỉ nhìn thẳng vào nỗi sợ, nỗi mất mát, sự cô đơn… Đó chính là khoảnh khắc đầu tiên của sự hàn gắn thật sự.

Nhưng đôi khi, cũng phải chấp nhận rằng có những tình yêu không còn đường quay lại. Vì không phải tình yêu nào cũng đủ rộng để ôm lấy lỗi lầm. Có khi, cách cứu vãn duy nhất là để cả hai được tự do, để không tiếp tục làm tổn thương nhau bằng sự cố gắng sai hướng. Rời đi, khi đã hiểu hết, cũng là một hình thức yêu.

Sự trưởng thành trong tình yêu không phải là giữ được nhau bằng mọi giá, mà là giữ được lòng trong sáng của mình dù mọi thứ đổ vỡ.

Và có lẽ, phần đẹp nhất của một cuộc hôn nhân không nằm ở những năm tháng hạnh phúc, mà ở khoảnh khắc cả hai đã nhìn thấy nhau trần trụi, yếu đuối, tổn thương mà vẫn có thể nói: “Cảm ơn, vì đã từng là nhà”.

Bởi cuối cùng, tình yêu nào cũng bắt đầu bằng hấp dẫn, đi qua thử thách, và kết thúc bằng sự hiểu biết. Có người hiểu rồi ở lại, có người hiểu rồi ra đi. Nhưng chỉ có hiểu mới là điều làm con người trở nên “người” thật sự.

---
Follow Tĩnh để thực hành tỉnh thức mỗi ngày.

NHÂN CÁCH CHẲNG QUA CHỈ LÀ MỘT ẢO TƯỞNG“Tất cả nhân cách đều là giả. Nhân cách tốt, nhân cách xấu, nhân cách của một tội...
11/11/2025

NHÂN CÁCH CHẲNG QUA CHỈ LÀ MỘT ẢO TƯỞNG

“Tất cả nhân cách đều là giả. Nhân cách tốt, nhân cách xấu, nhân cách của một tội nhân và nhân cách của một vị thánh - tất cả đều là giả. Bạn có thể đeo một chiếc mặt nạ đẹp hoặc một chiếc mặt nạ xấu, điều đó không tạo nên sự khác biệt. Điều thực sự quan trọng là bản chất của bạn.”

Khi lắng nghe những lời này của Osho, không phải bằng đôi tai của một người đang cố gắng tìm kiếm, đang cố gắng hiểu, mà nghe từ sự tĩnh lặng của nhận biết, sẽ thấy chúng không còn là một triết lý để phân tích, mà là một sự thật hiển nhiên, vang vọng như tiếng chuông trong sương sớm. Đây không phải là một lời dạy dỗ bắt người khác phải tin theo, mà là một lời cảnh tỉnh của một người đã lên đến đỉnh núi và nhìn lại hành trình dài leo trèo từ chính đỉnh núi đó.

Từ trên đỉnh núi đó nhìn xuống thung lũng của thế giới con người, mọi thứ thật rõ ràng. "Nhân cách" (personality), một từ bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp "persona" có nghĩa là mặt nạ, chính xác là như vậy - một chiếc mặt nạ. Xã hội, trong nỗ lực vô tận để tự tổ chức và duy trì trật tự, đã trao cho mỗi chúng ta một bộ sưu tập những chiếc mặt nạ tinh xảo ngay từ khi còn thơ bé. Gia đình, trường học, tôn giáo, văn hóa… tất cả đều là những người thợ thủ công cần mẫn, đẽo gọt nên chiếc mặt nạ mà họ tin là phù hợp nhất cho vai diễn của chúng ta trong vở kịch lớn của cuộc đời.

Chúng ta được dạy phải trở thành "người tốt", phải biết vâng lời, phải có tham vọng, phải khiêm tốn, phải mạnh mẽ, hoặc phải dịu dàng… Mỗi một vai trò, mỗi một kỳ vọng, là một lớp sơn mới được phủ lên chiếc mặt nạ ấy. Lâu dần, lớp sơn ấy dày đến mức chúng ta quên mất khuôn mặt thật của mình bên dưới. Chúng ta đồng hóa mình với chiếc mặt nạ, tin rằng mình chính là nó. Cuộc đời ta trở thành một nỗ lực không ngừng để đánh bóng, bảo vệ và trình diễn chiếc mặt nạ đó.

Nhưng dù chiếc mặt nạ có lộng lẫy hay gớm ghiếc, nó vẫn chỉ là một vật ngoại thân. Một "nhân cách tốt" được xã hội tán dương chỉ là một chiếc mặt nạ được chạm khắc công phu, tuân thủ hoàn hảo những quy tắc của một vở kịch. Một "nhân cách xấu" bị lên án cũng chỉ là một chiếc mặt nạ khác, có thể nứt vỡ, méo mó, hoặc đơn giản là không phù hợp với tiêu chuẩn chung. Cả vị thánh và tội nhân, từ góc nhìn này, đều đang diễn vai của mình. Vị thánh đeo chiếc mặt nạ của sự đức độ, còn tội nhân mang chiếc mặt nạ của sự nổi loạn. Cả hai đều bị trói buộc vào vai diễn, vào hình ảnh mà họ hoặc xã hội đã tạo ra. Họ đều chưa tự do.

Sự tỉnh thức không phải là việc đổi một chiếc mặt nạ xấu lấy một chiếc tốt hơn, không phải là quá trình biến một tội nhân thành một thánh nhân. Đó là hành động buông bỏ tất cả các mặt nạ. Đó là khoảnh khắc nhận ra rằng bạn không phải là câu chuyện được kể về bạn, không phải là những danh xưng, những phẩm chất, những thành tựu hay thất bại. Đây là một sự cởi bỏ đến trần trụi, và trong sự trần trụi đó, ta lần đầu tiên cảm nhận được "bản chất" (essence) của chính mình.

Bản chất này không phải là một khái niệm trừu tượng. Nó là sự sống đang luân chuyển trong bạn ngay lúc này, là sự tĩnh lặng đằng sau mọi suy nghĩ, là không gian nhận biết nơi mọi cảm xúc đến và đi. Nó là cái bạn vốn là trước khi thế giới nói cho bạn biết bạn nên là ai. Nó không tốt cũng không xấu, không thánh thiện cũng không tội lỗi. Nó đơn giản là hiện hữu. Giống như một dòng sông, bản chất chỉ là chảy. Nó không phán xét, không so sánh, không cố gắng trở thành một đại dương hay một con suối. Nó chỉ là chính nó, trong từng khoảnh khắc.

Sống từ bản chất không có nghĩa là trở nên vô trách nhiệm hay chống đối xã hội một cách mù quáng. Ngược lại, khi hành động xuất phát từ không gian trong trẻo này, nó mang một phẩm chất hoàn toàn khác. Nó không bị thúc đẩy bởi nhu cầu được công nhận, bởi nỗi sợ bị phán xét, hay bởi tham vọng củng cố một hình ảnh nào đó. Hành động đó tự nhiên như hơi thở, chân thật và phù hợp với thực tại. Bạn vẫn có thể tương tác với xã hội, vẫn có thể "đeo" một chiếc mặt nạ khi cần thiết trong những giao tiếp thường nhật, nhưng bên trong, bạn biết rằng đó chỉ là một công cụ, một bộ trang phục tạm thời. Bạn không còn đồng hóa mình với nó. Sự khác biệt nằm ở đó.

Osho không đưa ra một lời buộc tội hay phán xét. Ông chỉ đơn thuần mô tả lại thực tại như nó là từ trạng thái của một người chứng kiến. Lời nói của ông như một ngón tay chỉ trăng. Kẻ khờ nhìn vào ngón tay, tranh cãi về hình dáng, độ dài của nó. Người trí sẽ nhìn theo hướng ngón tay chỉ để thấy được vầng trăng.

Vầng trăng đó chính là bản chất thuần khiết, không tì vết, vốn đã luôn ở đó, bên trong mỗi chúng ta, chờ đợi được nhận ra đằng sau những lớp mây mù của "nhân cách". Và khi đã một lần nhìn thấy ánh trăng tỏ tường ấy, người ta sẽ không bao giờ còn có thể nhầm lẫn nó với bất cứ ánh đèn giả tạo nào nữa.

---
Follow Tĩnh để thực hành tỉnh thức mỗi ngày.

Một ca khúc tuyệt vời về tình cha. Dành cho những người con đang nhớ thương cha mình. Cảm ơn nhạc sĩ - ca sĩ!
10/11/2025

Một ca khúc tuyệt vời về tình cha. Dành cho những người con đang nhớ thương cha mình. Cảm ơn nhạc sĩ - ca sĩ!

CHUYỆN CỔ TÍCH VỀ CHAKhôi Minh feat. Trần Thanh PhươngNhạc và lời: Khôi MinhPhối khí: Nguyễn Tài ĐứcGuitar solo: Trần Thanh PhươngThu âm: Quang BaMix: Trần T...

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tĩnh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share