06/06/2026
DOANH NHÂN “NÓI THAY” LÃNH TỤ: PHI ĐỐI XỨNG CÙNG BÀI HỌC MCNAMARA
Một doanh nhân sử dụng ngôn ngữ startup (thử-sai, pivot, trải nghiệm cá nhân) để viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Có những phép thử và ví dụ nhãn tiền về cách tiếp cận này.
Một, hãy nhớ về nghịch lý McNamara.
Robert McNamara, cựu giám đốc Ford, được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ trong chiến tranh Việt Nam. Ông áp dụng tư duy quản trị doanh nghiệp – đo lường bằng chỉ số, tối ưu hóa hiệu suất, thống kê định lượng – vào việc điều hành chiến tranh. Hệ thống chỉ huy Mỹ sau đó rơi vào tình trạng tập trung quá mức vào các chỉ số có thể đo đếm (số lượng xác giặc, tỷ lệ tiêu hao) trong khi bỏ qua các yếu tố định tính như lòng dân, địa hình, văn hóa và lịch sử địa phương. Đây là lỗi phương pháp luận: dùng thước đo của một lĩnh vực (quản trị doanh nghiệp) để đo một lĩnh vực có bản chất khác (chiến tranh, giải phóng dân tộc).
Một doanh nhân đo lợi nhuận, thị phần, hiệu suất. Một lãnh tụ cách mạng, ở một tầm vóc khác, gánh trên vai vận mệnh của cả dân tộc, nền độc lập và hạnh phúc của triệu sinh linh, gia đình. Những hy sinh mà ở đó không một bảng cân đối kế toán nào có thể định giá. Người không chọn con đường vì “lợi nhuận hay thị phần”, mà vì cảnh nước mất nhà tan, vì thân phận nô lệ của đồng bào.
Nên mượn ngôn ngữ, tư duy, và công cụ của kinh doanh để nói về cách mạng là một hành vi xâm lấn diễn ngôn. Hành vi đó cần phải được xem xét, đánh giá xem có phù hợp hay không, thậm chí đủ tầm hay không trước khi nói đến việc được chấp thuận.
Để hiểu rõ hơn, chính bạn hãy thử lấy một ví dụ. Một lãnh tụ cách mạng nói với nhân dân bằng ngôn ngữ của doanh nhân. "Độc lập với tôi là một thương vụ làm ăn. Cần đàm phán để có lợi nhuận cao nhất. Nếu không hiệu quả, quân đội có hy sinh nhiều quá thì ta pivot sang hướng khác thôi. Nếu vẫn không được, có thể tính đến phương án tái cấu trúc, thậm chí sa thải bớt nhân dân ở những vùng lõm để tập trung nguồn lực."
Phản ứng xã hội, của đồng bào, đồng chí, chiến sĩ cả nước với những phát ngôn trên sẽ như thế nào?
Vị thế xã hội của doanh nhân thành đạt ở Việt Nam tự động quy đổi thành quyền phát ngôn về lịch sử và chính trị. Không ai kiểm tra năng lực lịch sử của họ trước khi họ lên tiếng. Trong khi đó, một chính trị gia bị ràng buộc bởi các kỳ vọng chặt chẽ hơn nhiều về ngôn ngữ và khuôn khổ diễn ngôn.
Các phép thử hay ví dụ trên không nhằm phủ nhận quyền tiếp cận lịch sử của doanh nhân. Chúng chỉ chỉ ra một cấu trúc đối xứng trong phát ngôn, nơi vị thế xã hội của người nói ảnh hưởng đến mức độ cho phép vượt ranh giới diễn ngôn, bất kể nội dung được nói có trị giá hay không.
Tổng hợp
Hình lấy từ nguồn Vietsciences