04/05/2026
SÔNG SÂU TĨNH LẶNG. LÚA CHÍN CÚI ĐẦU
Ở Sài Gòn, người ta hay nhớ tới cái ồn ào trước hết. Nhớ tiếng xe nối nhau như dòng nước chảy, nhớ ánh đèn hắt xuống mặt đường loang loáng, nhớ những buổi chiều kẹt xe đứng thở dài, nhớ những con hẻm nhỏ mà người ra vô không dứt. Người ta nói Sài Gòn vội, Sài Gòn gấp, Sài Gòn lúc nào cũng như đang chạy theo một điều gì đó chưa kịp gọi tên. Nhưng...
Ở Sài Gòn lâu rồi, hay sống đủ lâu để đi qua vài mùa mưa nắng, để quen với từng góc phố, từng quán quen, từng ánh mắt người lạ mà lâu dần thành quen… thì mới bắt đầu thấy: Sài Gòn không chỉ có vậy.
Ở dưới lớp ồn ào đó, có một Sài Gòn rất khác. Một Sài Gòn tĩnh lặng. Không phải kiểu im ắng không người, mà là cái lặng ở trong lòng người. Cái lặng mà chỉ khi mình chậm lại, mình mới thấy...
Tui từng ngồi ở một quán cà phê nhỏ trong hẻm, buổi sáng chưa đông khách. Một chú bán vé số ghé vào, đứng lưỡng lự ngoài cửa. Chủ quán nhìn thấy, không hỏi nhiều, chỉ nói: “Vô đây ngồi đi chú, uống ly cà phê nghen.” Chú cười, ngại ngại, rồi ngồi xuống. Không ai chụp hình, không ai nói đây là việc tốt. Nhưng cái khoảnh khắc đó, với tui, đó là...Sài Gòn.
Sài Gòn có những con người sống với nhau bằng cái tình rất thiệt. Không màu mè, không cần phải nói cho hay. Họ giúp nhau bằng những cách nhỏ xíu thôi. Một bữa cơm, một ly nước, một lời hỏi han. Nhưng những thứ nhỏ xíu đó, góp lại thành cái ấm mà người ta nhớ hoài.
Ở Sài Gòn, tui gặp nhiều người học thức lắm. Họ giỏi, họ biết nhiều, họ nói chuyện đâu ra đó. Nhưng cái làm tui nể không phải là kiến thức của họ, mà là cách họ sống. Họ không khoe. Họ không cần chứng minh mình hơn ai. Ngồi với họ, cảm giác nhẹ nhàng như ngồi với một người bạn lâu năm. Họ lắng nghe nhiều hơn nói. Họ hỏi nhiều hơn khẳng định. Họ sẵn sàng nói “tui hổng biết nè”, một câu mà không phải ai cũng đủ khiêm nhườn để nói ra.
Có lần tui hỏi một anh, người mà ai cũng biết là giỏi: “Anh biết nhiều vậy, có khi nào thấy đủ chưa?” Ảnh cười, nói một câu nhẹ hều: “Càng học càng thấy mình chưa là gì hết.” Nghe xong, tự nhiên thấy câu “lúa chín cúi đầu” nó không còn là lời nói suông nữa, mà là một cách sống khiêm cung.
Sài Gòn cũng có những người giàu sang. Rất giàu. Nhưng cái cách họ sống lại làm tui bất ngờ. Họ ăn cơm bình thường, ngồi quán bình dân, đi xe không cần phải nổi bật. Họ nói chuyện nhỏ nhẹ, không phô trương. Nhưng khi có người cần, họ giúp rất nhiều. Cho mà không cần ai biết. Có khi chuyển tiền xong, nhắn một câu: “Giúp nấu cơm biếu người nghèo phụ tui nghen.” Rồi thôi.
Không cần hình. Không cần tên. Không cần được nhắc tới.
Những con người như vậy, nếu mình không để ý, mình sẽ không bao giờ biết. Họ không nằm ở mặt nổi của Sài Gòn. Họ nằm ở phần sâu thẳm của đất phương Nam này. Mà cái gì sâu, thì thường tĩnh lặng một dòng sông rộng lớn.
LÀ SÀI GÒN THÔI trong những buổi thiện nguyện, lại càng thấy rõ hơn điều đó. Có những người đến phụ nấu cơm từ sáng sớm, đứng cả buổi không nghỉ. Có người khuân vác, có người dọn dẹp. Làm xong rồi về. Không hỏi hôm nay phát được bao nhiêu phần. Không hỏi có ai biết mình không.
Có những mạnh thường quân, tụi tui chỉ biết qua một cái tên biệt danh của mạng. Có khi chỉ là bốn chữ cái. Không hình dung được mặt. Không biết họ làm nghề gì. Nhưng lần nào có chương trình, cũng thấy họ bên cạnh mình, lặng lẽ mà tấm lòng bác ái bao la.
Họ giống như nước nơi hồ rộng sông sâu. Không ai thấy, nhưng nhờ có họ, mặt hồ luôn đầy nước và phẳng lặng an yên.
Ở Sài Gòn, có những người làm thiện nguyện mỗi ngày. Không phải một lần cho có. Mà làm riết thành thói quen. Tối tới là đi. Mưa cũng đi. Nắng cũng đi. Không đăng bài, không kể. Nếu có ai hỏi, họ chỉ cười: “Thấy làm được thì làm thôi.”
Nghe đơn giản vậy đó. Nhưng sống được như vậy, nào phải giản đơn.
Tui nhớ có một lần, tụi tui phát cơm xong, ngồi nghỉ bên lề đường. Một anh trong nhóm nói nhỏ: “Không biết mai mốt mình còn làm được vậy không ha…” Không ai trả lời. Nhưng ai cũng thầm hiểu: nơi cuộc đời này, giữ được một việc tử tế lâu dài, còn khó hơn làm một việc lớn trong chốc lát. Sài Gòn, với tui, đẹp nhất là ở chỗ đó.
Sài Gòn đó, không phải ở mấy toà nhà cao. Không phải ở những con đường lớn. Mà là ở những con người chọn sống khiêm cung giữa một thành phố dễ làm người ta muốn hơn thua.
Họ giống như dòng sông sâu. Không cần ồn ào, nhưng chảy rất xa và tĩnh lặng.
Họ giống như bông lúa chín. Luôn cúi đầu, nhưng rạng rỡ, đầy đặn và đủ nuôi người.
Càng sống, tui càng thấy:
Người thật sự có giá trị, thường không nói nhiều về mình.
Người thật sự có tấm lòng, thường không để ai biết mình đã cho đi bao nhiêu.
Người thật sự hiểu đời, thường chọn im lặng nhiều hơn.
Cái im lặng đó không phải là thờ ơ. Mà là đã hiểu đủ, nên không cần nói nữa.
Sài Gòn có thể làm người ta mệt. Có thể làm người ta thấy mình nhỏ lại giữa quá nhiều thứ lớn. Nhưng nếu ta chịu nhìn kỹ, chịu sống chậm lại, mình sẽ thấy một Sài Gòn rất khác.
Một Sài Gòn biết thương.
Một Sài Gòn biết nhường.
Và một Sài Gòn mà người ta sống với nhau không phải bằng lời hoa mĩ, câu từ khéo léo, vần vè văn vẻ, mà bằng cách đối đãi thật lòng, có sao nói vậy.
Và có lẽ, chính những con người lặng lẽ như sông sâu, khiêm cung như lúa chín đó…đã giữ cho Sài Gòn này, dù đổi thay tới đâu, vẫn còn lại cái tình rất riêng.
Một cái tình Sài Gòn… không ồn ào, nhưng đi rất lâu, rất xa, bằng sự tĩnh lặng trong ngần như nước sông, trĩu nặng như lúa chín ngoài đồng...
LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Sông sâu tĩnh lặng. Lúa chín cúi đầu)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.