LÀ SÀI GÒN THÔI

LÀ SÀI GÒN THÔI Chỉ...LÀ SÀI GÒN THÔI! Cộng đồng Người Sài Gòn:

www.facebook.com/groups/lasaigonthoi

SÀI GÒN CHƯA XA ĐÃ NHỚ – MỨT HẠT SEN, MỨT GỪNG TỰ LÀM KÍNH BIẾU NGƯỜI THƯƠNG SÀI GÒNMấy bữa nay, sau khi biếu anh chị em...
29/11/2025

SÀI GÒN CHƯA XA ĐÃ NHỚ – MỨT HẠT SEN, MỨT GỪNG TỰ LÀM KÍNH BIẾU NGƯỜI THƯƠNG SÀI GÒN

Mấy bữa nay, sau khi biếu anh chị em trong nhóm mấy túi gạo thơm Sài Gòn quê mình, LÀ SÀI GÒN THÔI lại lọ mọ làm thêm vài mẻ mứt gừng với mứt hạt sen để gửi tặng mình. LÀ SÀI GÒN THÔI làm thủ công hết, không chất bảo quản, không màu mè kiểu cách. Cũng giống như cái tình người Sài Gòn xưa giờ là vậy: mộc mạc, thật thà và thương nhau bằng cái lòng chớ không bằng hình thức.

LÀ SÀI GÒN THÔI hay nói vui với mấy anh em gần nhà:
“Tự làm cho sạch, tự thương cho thiệt, rồi tự biếu cho nó ấm lòng.”
Mà đúng thiệt, cái vui lớn nhất là không phải làm ra được bao nhiêu ký mứt, mà là cái cảm giác nghĩ tới ngày mai ai đó mở gói ra, ăn một miếng gừng cay ấm, hay dùng một ít hạt sen dẻo ngọt, rồi mỉm cười một cái thiệt nhẹ: “Ờ… có người Sài Gòn còn nhớ mình.”

Mứt hạt sen thì bùi và thanh, ăn vô thấy cái vị dịu dàng mà bình yên. Mứt gừng thì cay và ấm, cái cay không gắt, mà ấm từ cổ xuống bụng. Hai vị mứt tưởng khác nhau mà lại hợp với nhau một cách lạ kỳ, giống như Sài Gòn mình vậy: bề ngoài có lúc xô bồ, náo nhiệt, nhưng bên trong lại luôn có một cái ngọt ngào, nồng ấm rất riêng, rất dễ thương.

LÀ SÀI GÒN THÔI đặt mấy gói mứt vào túi giấy in logo Sài Gòn, phía dưới có dòng chữ “Sài Gòn… chưa xa đã nhớ.” Cái rồi, cứ đọc đi đọc lại câu đó hoài, mỗi lần đọc là lòng lại mềm thêm chút nữa. Sài Gòn thiệt lạ… mới vừa xa có chút xíu thôi, mới vừa rời khỏi cái hẻm quen, cái quán cà phê đầu chợ, cái tiếng rao buổi sáng, là đã nhớ quay quắt rồi. Thành ra, biếu nhau mấy gói mứt nhỏ, cũng như biếu chút ký ức, chút hương vị quê nhà Sài Gòn cho đỡ nhớ nhau.

Đâu cần gì nhiều đâu, mình hen. Ở Sài Gòn, cái tình nó nằm trong những thứ nhỏ xíu vậy đó. Bữa nay LÀ SÀI GÒN THÔI biếu mình gạo, biếu mình mứt, bữa mai có khi ai đó lại biếu mình bó rau, trái ớt, hay tô canh chua mới nấu xong. Không phải biếu để làm sang, mà biếu để giữ cái nghĩa, gìn cái thương, níu cái thân thuộc giữa người với người.

LÀ SÀI GÒN THÔI chỉ mong một điều: mình nhận được mứt thì dùng cho thiệt bụng, thiệt ấm lòng. Ai chưa nhận hoặc tui vô ý gửi thiếu, mình nhắn riêng cho LÀ SÀI GÒN THÔI nghen. Tính tui sợ thiếu người hơn sợ mệt, vì thương ai cũng như nhau.

Có nhận quà LÀ SÀI GÒN THÔI biếu, mình cũng đừng ngại nha. Sài Gòn mình là vậy, hào sảng trong cái cho, tử tế trong cái nhận, và đượm tình trong những điều nhỏ nhất.

LÀ SÀI GÒN THÔI hy vọng mấy túi mứt nhỏ này sẽ làm ấm một buổi chiều của ai đó, làm ngọt một câu chuyện nào đó, và làm sống lại chút kỷ niệm dịu dàng của những mùa Tết Sài Gòn xưa. Nếu lỡ mai này mình có đi xa Sài Gòn một chút, thậm chí đi xa nữa vòng trái đất, nhìn lại cái túi giấy với dòng chữ “Sài Gòn… chưa xa đã nhớ”, chắc lòng mình cũng sẽ ấm lại, giống như vừa nghe ai gọi đúng cái nơi mình thương, đúng cái nơi mình đã thuộc về.

Và sau hết, chỉ là những điều giản dị và nhỏ bé, LÀ SÀI GÒN THÔI tự làm, tự thương, tự biếu, để giữ cho nhau chút vị ngọt của Sài Gòn đó, Sài Gòn quê mình...

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Mứt hạt sen, mứt gừng tự làm, kính biếu người thương Sài Gòn)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

TRI THỨC KHÔNG CẦN LỚP ÁO NGOÀI SẶC SỠChiều nay, tui ghé vô một nhà sách lớn giữa trung tâm Sài Gòn. Nắng ngoài đường cò...
24/11/2025

TRI THỨC KHÔNG CẦN LỚP ÁO NGOÀI SẶC SỠ

Chiều nay, tui ghé vô một nhà sách lớn giữa trung tâm Sài Gòn. Nắng ngoài đường còn hầm hập, nhưng trong nhà sách thì mát rượi, thơm mùi giấy mới. Tui bước từng hàng, ngó từng kệ, thấy một loạt sách mới ra, quyển nào cũng bìa dày, in nổi, bóng loáng như dát vàng, màu mè đến mức chỉ cần bắt sáng một chút là lóa cả mắt. Đẹp thì có đẹp thiệt đó, nhưng khi cầm lên ngó cái giá… tui hơi giật mình. Cao hơn mức tui nghĩ nhiều...

Tui đứng đó một chút, lật sơ vài trang. Nội dung hay thiệt, viết sâu, viết kỹ, viết có tâm. Nhưng chính cái bìa cầu kỳ kia… nó làm giá thành đội lên một phần không nhỏ. Tự nhiên tui nghĩ: nếu những quyển sách hay như vậy mà in giản dị một chút, mộc mạc một chút, nhẹ nhàng như mấy quyển sách ngày xưa, giấy không cần quá xịn, bìa không cần dập nổi, chỉ cần chữ nghĩa bên trong trọn vẹn, chắc nhiều người sẽ mua được hơn.
Mà khi nhiều người mua được, thì tri thức sẽ đi xa hơn, len vô được nhiều nhà hơn, nằm trên bàn học của đứa nhỏ nghèo nhiều hơn. Những điều hay sẽ không bị mắc kẹt lại trong những quyển sách đẹp nhưng khó chạm tay tới.

Rồi tui tự hỏi: Tri thức thiệt sự có cần cái áo quá đắt tiền hông?
Tui nghĩ là hông. Mình coi kim cương đó, đâu phải nó sáng vì cái hộp đựng đâu. Nó sáng vì nó là kim cương, dù để trong túi vải hay trong hộp kính sang trọng, thì nó vẫn sáng như vậy thôi.
Cũng giống như những người thầy, người cô mà tui từng gặp hồi nhỏ, kiến thức họ cho đâu có nằm trong cuốn sách hay cái bảng đen cũ kỹ. Nó nằm trong cái cách họ dạy bằng cái tâm, bằng sự tận tụy và bằng cái thương dành cho tụi nhỏ. Kiến thức vốn dĩ có giá trị của nó, chớ không phải nhờ cái lớp áo ngoài sặc sỡ.
Tự nhiên lúc đó, tui nhớ mấy nhà sách bình dân ngày xưa trong hẻm. Sách phủ bụi, bìa bạc màu, gáy rách chút đỉnh, nhưng tui đọc mê mẩn. Có những quyển chỉ vài chục ngàn mà mở cho tui cả bầu trời. Tri thức nó dễ tiếp cận hơn, đời nó nhẹ nhàng hơn, và người ta yêu sách theo cái cách thiệt tình, quý trọng nó bởi tri thức nằm ở bên trong, chớ không bị “nuối tiếc” vì cái giá trên bìa.

Giữa nhà sách sáng choang hôm nay, tui đứng đó mà trong lòng cứ miên man cái suy nghĩ cỏn con: sách hay đâu cần bận đồ đẹp. Chỉ cần để nhiều người chạm vô, để những dòng chữ được đọc lên, để ý tưởng được truyền đi, vậy là nó sống rồi. Tri thức không cần lớp áo ngoài sặc sỡ, chỉ cần giản dị mà có sức truyền tải đi xa, thì đó mới là phước báu cho đời.

Tui rời nhà sách, không mua được quyển nào. Không phải vì tui tiếc tiền, mà vì tự nhiên trong lòng có một niềm mong: mong mai mốt người viết, người làm sách sẽ nhớ rằng: cái giá trị thật nằm ở nội dung, còn cái vỏ ngoài chỉ nên vừa đủ, để người lao động, em sinh viên, mấy đứa nhỏ mê tri thức… ai cũng với tới được.

Ở Sài Gòn, người ta hay nói:
“Thương nhau cho tới cái gốc.”
Với sách cũng vậy, thương tri thức thì để nó đến được với thật nhiều người.
Vậy mới đúng cái nghĩa “sống đẹp” của đất Sài Gòn mình, phải hông mình?

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Tri thức không cần lớp áo ngoài sặc sỡ)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

HAI CHỮ "NGHĨA KHÍ" –  LÀ CÁI CHẤT RIÊNG KHÓ LẪN CỦA NGƯỜI SÀI GÒNỞ Sài Gòn, người ta thương nhau bằng cái kiểu rất hiền...
22/11/2025

HAI CHỮ "NGHĨA KHÍ" – LÀ CÁI CHẤT RIÊNG KHÓ LẪN CỦA NGƯỜI SÀI GÒN

Ở Sài Gòn, người ta thương nhau bằng cái kiểu rất hiền mà cũng rất mạnh, rất nhẹ mà cũng rất sâu. Hai chữ “nghĩa khí” nghe tưởng như lớn lao lắm, nhưng thiệt ra nó nằm trong từng chuyện nhỏ xíu giữa đời thường, trong từng cách người Sài Gòn sống với nhau từ xưa giờ. Nghĩa khí ở đây không phải chuyện vung tay múa quyền hay chỉ biết nói những lời hô hào cho lớn, mà là cái cách người ta đứng về phía phải, chìa tay ra đúng lúc, giúp người khác đúng chỗ, không hỏi họ là ai, từ đâu tới, và cũng không mong người ta trả lại nghĩa ân gì.

Cái "nghĩa khí" của Người Sài Gòn thể hiện trong cái cảnh ai đó té xe giữa ngã tư, người lạ đứng lại đỡ lên, dựng chiếc xe ngay ngắn rồi hỏi một câu thiệt tình: “Có sao không con?”.
Cái "nghĩa khí" của Người Sài Gòn trong buổi trưa nắng chang chang, cô chủ quán cơm chan thêm ít nước kho cá rồi gắp thêm miếng thịt bỏ vô dĩa, vừa làm vừa nói: “Thiếu nhiêu mai đưa, ở đây hổng ai làm khó đâu”.
Cái "nghĩa khí" của Người Sài Gòn trong cái chuyện tưởng nhỏ, mà thiệt ra ấm dữ lắm, như anh xe ôm đang ngồi uống cà phê, chỉ mới nghe ai đó gọi nhờ chở vô bệnh viện là đứng dậy liền, bỏ ly cà phê còn nóng lên bàn, không hỏi giá, không hỏi đường, chỉ biết một điều: phải đi ngay.
Cái "nghĩa khí" của người Sài Gòn nằm trong mấy buổi tối trời mưa ngập, cả xóm lội nước ra dọn rác để nước chảy cho đỡ ngập nhà người khác, ai có cây chổi đem cây chổi, ai có cái xẻng đem cái xẻng.
Cái "nghĩa khí" của người Sài Gòn nằm trong cái cách mấy bà má trong xóm dúi cho tụi nhỏ tập, viết, cây bút chì rồi nói: “Lấy đi con, học cho đàng hoàng, mai mốt nhớ sống tử tế là được”.
Cái "nghĩa khí" của người Sài Gòn còn nằm trong cái vỗ vai của người lớn dành cho đứa nhỏ sa cơ, nghe mà ấm như cơm mới nấu: “Ráng đi con, còn sống là còn gỡ”.

Cái "nghĩa khí" của người Sài Gòn không khoa trương, không màu mè, không đợi ai ghi nhận, cũng không sợ bị thiệt thòi. Người ta làm điều phải vì trong bụng thấy yên, thấy đó mới là cái đạo sống cho ra người. Giữa thành phố đông đúc này, thứ đẹp nhất không phải là mấy tòa nhà cao tầng sáng trưng, mà là lòng người thẳng thắn, bộc trực mà hiền, gặp chuyện là nhào vô giúp, thấy người khác khổ là thương liền, không hạch hỏi, không dò xét.

Nhiều người nói Sài Gòn xô bồ, nhưng ai sống lâu rồi sẽ hiểu, cái xô bồ đó chỉ nằm ở xe cộ, còn cái lặng im sâu thẳm của "nghĩa khí" thì nằm ở tim người.
Cái chất đó không phải tự nhiên có, mà được hun đúc từ cách cha mẹ dạy con, từ những câu chuyện xưa của đất Nam Kỳ, từ sự bao dung của xóm giềng, và từ cái nếp sống của một vùng đất rộng lòng đón nhận tất cả mọi người. Đã bước vô Sài Gòn rồi, chỉ cần biết sống đàng hoàng, thương người thiệt bụng, thì tự nhiên cái nghĩa khí đó nó ngấm vô máu lúc nào không hay.
Cho nên, nói theo cái kiểu mình hay nói với nhau: người Sài Gòn tử tế, nhưng điều cốt tủy là người tử tế vốn dĩ không được sinh ra, mà được tạo nên. Người tử tế được tạo nên bởi sự yêu thương của gia đình, sự dạy dỗ của nền giáo dục và sự nghiêm kỷ nhưng đầy lòng bác ái của xã hội. Và chính cái nền đó đã làm nên một Sài Gòn có nghĩa, có tình, có khí chất hào sảng đến mức ai đi xa rồi cũng nhớ, ai từng sống lần đầu rồi cũng thương.
Sau cùng, hơn tất cả, Nghĩa khí – đó là cái chất khiến Sài Gòn không chỉ là một vùng đất, mà là một tấm lòng nhân nghĩa bao la...

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: "Nghĩa khí" của Người Sài Gòn)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

KÍNH MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM – KÍNH GỬI ĐẾN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ “THẮP SÁNG” CẢ MỘT ĐỜI NGƯỜIHôm nay, trong cái nắng nhẹ c...
20/11/2025

KÍNH MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM – KÍNH GỬI ĐẾN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ “THẮP SÁNG” CẢ MỘT ĐỜI NGƯỜI

Hôm nay, trong cái nắng nhẹ của tháng mười một, giữa những con đường Sài Gòn đang rộn ràng tiếng xe, LÀ SÀI GÒN THÔI xin kính gửi lòng biết ơn sâu đậm đến những người thầy, người cô, những người đã âm thầm đứng sau bao thế hệ, để nâng đỡ, dìu dắt, và soi sáng cho biết bao cuộc đời đi qua...

Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 chính là hôm nay,
Là cái ngày không chỉ để tặng người thầy, người cô bó hoa, hộp quà, hay cúi đầu nói tiếng tri ân. Mà là ngày để nhớ lại hết thảy những điều đẹp đẽ, những câu nói, những ánh mắt, những bài học… đã từng thay đổi cả cuộc đời của mình. Có những điều mà tới giờ nghĩ lại, chúng mình mới thấy nó quan trọng tới mức nào.
Thầy cô, hai tiếng thân thương,
không chỉ dạy chữ, mà dạy cách làm người. Dạy tụi mình biết chào hỏi cho đàng hoàng, biết sống sao cho nghĩa tình, biết thương người hơn một chút, biết góp sức cho đời. Cả cái Sài Gòn nghĩa khí này, một phần cũng nhờ có thầy cô gieo vô lòng tụi mình những hạt giống tử tế thuở ban sơ.
Có thầy cô nghiêm lắm, nhưng cái nghiêm đó là thương.
Có thầy cô hiền khô, cười nhẹ như gió, nhưng mỗi câu nói lại in sâu vô tâm trí học trò tới tận sau này.
Có thầy cô, những buổi sáng Sài Gòn trời mưa tầm tã, vẫn đạp xe tới lớp, ướt hết áo mà vẫn cười, đứng trên bục giảng dù đang lạnh, vẫn sang sảng đọc từng bài thơ, giảng từng con toán.
Có thầy cô, vẫn ngồi lại cuối giờ, chấm từng tờ vở, sửa từng lỗi nhỏ, để học trò ngày mai viết cho đúng, sống cho đẹp với tấm lòng thẳng ngay như từng dòng kẻ.

LÀ SÀI GÒN THÔI nhớ hồi nhỏ, có biết gì về hai chữ “tri ân” đâu. Chỉ biết mỗi lần nghe thầy gọi tên, là lòng mình ấm lạ. Rồi mỗi lần được cô khen một câu, là vui cả một buổi chiều không cần lý do. Giờ lớn rồi, đi qua nhiều đoạn đường đời, LÀ SÀI GÒN THÔI mới hiểu, có những lời thầy cô nói, hồi đó mình nghe rồi không để ý, nhưng sau này sống mới biết, ngẫm tới đâu… thấy nó đúng tới đó.
Cho nên hôm nay, ngày hiến chương nhà giáo, LÀ SÀI GÒN THÔI muốn gửi đến tất cả những người thầy, người cô dù còn đứng lớp hay đã về hưu, dù còn khỏe mạnh hay tóc đã bạc màu theo thời gian, một lời chúc thiệt bụng, thiệt sâu, thiệt thương:
Chúc thầy cô luôn mạnh giỏi, luôn an yên, luôn giữ được nụ cười hiền đã từng làm bao thế hệ học trò ấm áp.
Chúc thầy cô, mỗi buổi sáng thức dậy, luôn thấy đời nhẹ nhàng và biết rằng những điều mình gieo ngày xưa vẫn đang nở hoa trên cuộc đời của bao nhiêu người.
Chúc thầy cô, những người đã chọn đứng sau để nâng học trò tiến bước, luôn nhận lại được những điều đẹp đẽ, như cái cách thầy cô đã từng trao đi không toan tính.
Và, nếu thầy cô có đọc được những dòng này, LÀ SÀI GÒN THÔI xin cúi đầu nói câu từ tận trái tim mình:
“Cám ơn thầy cô.
Cám ơn vì đã dạy dỗ.
Cám ơn vì đã nghiêm khắc.
Cám ơn vì đã thương, đã làm cho cuộc đời chúng con trở nên tươi sáng hơn.”
Trong lòng LÀ SÀI GÒN THÔI và trong lòng Người Sài Gòn, mãi mãi luôn có một nơi tôn kính dành cho thầy cô, như dành cho ánh sáng của tuổi thơ, như dành cho những điều đã làm mình nên người.
Một lần nữa, Kính chúc thầy cô một ngày 20/11 thật ấm áp, thật trọn vẹn với muôn ngàn thương yêu.

Với tất cả lòng yêu thương và trân trọng,
LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: LÀ SÀI GÒN THÔI)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

HÔM NAY, MÌNH ĐÃ NHẬN GẠO BIẾU CỦA LÀ SÀI GÒN THÔI CHƯA?Dạ thưa mình,Sáng nay với sáng qua, khi Sài Gòn còn chưa nắng rõ...
19/11/2025

HÔM NAY, MÌNH ĐÃ NHẬN GẠO BIẾU CỦA LÀ SÀI GÒN THÔI CHƯA?

Dạ thưa mình,
Sáng nay với sáng qua, khi Sài Gòn còn chưa nắng rõ, LÀ SÀI GÒN THÔI đã bắt đầu chuyến đi nhỏ của mình để kính biếu những yêu thương đến mình. LÀ SÀI GÒN THÔI tay ôm từng túi "Gạo thơm Sài Gòn quê mình", mà lòng thấy rưng rưng như đi thăm bà con xa lâu ngày gặp lại. Đi ngang chợ sớm, nghe tiếng dao thớt, tiếng người gọi nhau, nghe mùi khói bếp len vô trong gió… tự nhiên thấy rõ một điều: mỗi túi gạo biếu đi, là mỗi chút tình gửi lại.

Trong mỗi túi gạo là hơi đất Củ Chi - Sài Gòn, là bóng dáng của bao mùa nắng mưa, là lưng áo người trồng bạc sớm, là giọt mồ hôi rơi xuống đất mà tạo nên những hạt gạo trắng ngần. Nên mỗi túi gạo trao đi, đối với LÀ SÀI GÒN THÔI, không phải chỉ là “Kính Biếu”, mà là sẻ chia. Chia chút ấm, chia chút thương, chia chút nghĩa tình mà Sài Gòn giữ hoài không cạn.

Mình biết không nè,
Nay gạo biếu đi nhiều nơi quá, LÀ SÀI GÒN THÔI mang tận tay không xuể. Thành ra phải nhờ mấy chú Grab và mấy chú tài xế công nghệ chạy phụ. Nhìn mấy chú bon bon giữa nắng gió Sài Gòn, chở theo mấy túi gạo mà lòng thấy vui lâng lâng. Sài Gòn là vậy đó: ai rảnh góp sức, ai bận góp lòng, ai cũng thương ai.
Trong từng túi gạo, LÀ SÀI GÒN THÔI có để thêm một tấm thư nhỏ xíu. Nhỏ thôi, mà LÀ SÀI GÒN THÔI viết bằng cả trái tim thiệt bự. Để khi mình mở ra đọc, mình biết bên này có LÀ SÀI GÒN THÔI đang gửi tới mình một lời thương rất hiền.

À mình ơi,
Giờ mình cho LÀ SÀI GÒN THÔI hỏi thăm một cái nghen:
Hôm nay mình nhận được túi gạo và lá thư nhỏ bên trong chưa ?
Nếu nhận rồi, thì nhắn cho LÀ SÀI GÒN THÔI biết nghen mình. Biết để yên cái lòng rằng gạo không lạc đường, mà thư cũng không bị nằm yên đâu đó chưa kịp tới tay mình.
Còn nếu hôm nay mình chưa nhận được, xin mình đừng trông nghen, LÀ SÀI GÒN THÔI vẫn đang tiếp tục gửi biếu đến từng người.
Mà… cũng có khi là tại mình quên gửi riêng thông tin địa chỉ cho LÀ SÀI GÒN THÔI đó.
Không có địa chỉ thì… LÀ SÀI GÒN THÔI đâu biết đường mà chạy tới biếu gạo cho mình nè… hihi 🌾
Ai mà chưa nhận, nhớ nhắn riêng địa chỉ giúp LÀ SÀI GÒN THÔI nghen.

Kính chúc mình tối nay mở nồi cơm ra nghe mùi gạo thơm, ăn vô ấm bụng, rồi chợt thấy cuộc sống này vẫn còn nhiều điều thương mến. Nhỏ thôi, mà ấm thiệt lâu...

Thương thiệt nhiều,
LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: GẠO THƠM SÀI GÒN QUÊ MÌNH)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

KÍNH BIẾU "GẠO THƠM SÀI GÒN QUÊ MÌNH"Mình thương,Một mùa thu hoạch thành công lại đến...Đây là “Gạo thơm Sài Gòn quê mìn...
13/11/2025

KÍNH BIẾU "GẠO THƠM SÀI GÒN QUÊ MÌNH"

Mình thương,
Một mùa thu hoạch thành công lại đến...
Đây là “Gạo thơm Sài Gòn quê mình”, những hạt gạo nhỏ thôi, nhưng được vun trồng từ tình thương lớn. Từ vùng đất Củ Chi - Sài Gòn đầy nắng gió, LÀ SÀI GÒN THÔI đã gieo từng hạt lúa bằng tấm lòng thương đất, thương người. Không vội vã, không ồn ào, LÀ SÀI GÒN THÔI chỉ mong tạo ra hạt gạo sạch lành, tinh khiết, giữ được cái hồn quê Nam Bộ, nơi mỗi bữa cơm là một câu chuyện, mỗi chén cơm là biết mấy nghĩa tình.

LÀ SÀI GÒN THÔI tin rằng, hạnh phúc nằm trong những điều bình dị nhất: một túi gạo thơm, một bữa cơm ngon và một lòng biết ơn đất trời. Nên từng hạt gạo này, LÀ SÀI GÒN THÔI nâng niu như những hạt ngọc quý. Những hạt gạo đã được gieo trong gió, trồng trong mưa, gặt trong lời hát và phơi trong nắng sớm. Để rồi mang về sẽ kính biếu mình, những thành viên yêu thương của nhóm LÀ SÀI GÒN THÔI, bằng cả niềm tự hào của người Sài Gòn thật bụng, sống thiệt tình. Hy vọng khi mở gói gạo này, dù có thể không sánh bằng những hạt gạo lừng danh thế giới của Việt Nam mình, nhưng có lẽ, mình sẽ cảm nhận được mùi hương của ruộng đồng Sài Gòn, cảm nhận được vị ngọt của đất Sài Gòn, vị thơm của trời Sài Gòn, và thấy lòng mình nhẹ êm như buổi trưa quê Sài Gòn yên ả.

Sau nữa, những hạt gạo này, sẽ được nấu thành những bữa cơm thiện nguyện, biếu đến tay người khó khăn, cơ nhỡ, neo đơn giữa lòng Sài Gòn. LÀ SÀI GÒN THÔI chỉ mong mang lại cho họ một niềm vui, một chút ấm áp giữa đời thường, một chút an yên hạnh phúc như được dùng bữa cơm nhà. Túi gạo đầy ăm ắp, như nước sông Sài Gòn chở nặng nghĩa tình, như tấm lòng Người Sài Gòn luôn đong đầy trong mỗi tháng năm qua.

Cảm ơn mình đã thương, đã tin yêu và đồng hành cùng LÀ SÀI GÒN THÔI, nơi chúng mình vẫn hàng ngày góp nhặt những điều tử tế, để giữ vẹn tình thương dành cho mảnh đất miền Nam hiền hòa này.
Thương chúc mình và gia đình luôn thật nhiều sức khỏe, đầy ấm no, và an lành như chính hạt gạo thơm Sài Gòn quê mình.
Và sau hết, hãy nhớ nhắn tin ngay cho LÀ SÀI GÒN THÔI, để nhận túi gạo yêu thương này, mình nghen...

Thương quý lắm,
LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: GẠO THƠM SÀI GÒN QUÊ MÌNH)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

SÀI GÒN, NHỮNG NGÀY MƯA RỒI LẠI NẮNG Mấy nay, Sài Gòn mưa hoài, lại thêm cái triều cường nước dâng lên. Ai ra đường cũng...
25/10/2025

SÀI GÒN, NHỮNG NGÀY MƯA RỒI LẠI NẮNG

Mấy nay, Sài Gòn mưa hoài, lại thêm cái triều cường nước dâng lên. Ai ra đường cũng gặp cảnh ngập nước, kẹt xe, chết máy. Tui biết mình cũng như tui, gặp bao cái khó chịu bực dọc. Thôi thì mình nè, mình vào đây, dịu lòng lại nghe tui kể về Sài Gòn, cho lòng lại an nhiên, nghen mình...

“Em còn nhớ hay em đã quên, nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng...”
Câu hát cũ đó, mỗi lần vang lên giữa lòng thành phố, là tim tui lại rung lên một nhịp rất quen. Cái nhịp của thương, của nhớ, của bao nhiêu năm gắn bó với mảnh đất này, nơi tui sinh ra và lớn lên.

Sài Gòn mưa thì nhanh, nắng thì gắt, mà thương thì dài.
Có bữa trời đang trong veo, nắng như mật ong, vậy mà năm phút sau mây đen kéo về, mưa trút xuống ào ào, người đi đường co ro núp vội dưới mái hiên, dưới tán cây, rồi nhìn nhau cười, một nụ cười đồng cảnh ngộ mà dễ thương muốn chết.
Rồi nắng lại lên, hơi đất bốc lên mùi ngai ngái, mấy vũng nước nhỏ lăn tăn phản chiếu trời xanh. Sài Gòn này, kỳ lạ vậy đó, chẳng bao giờ chịu ở yên một sắc màu nào, mà cũng nhờ vậy, lòng người ở đây học cách sống, cách thích nghi, và cả cái cách...thương nhau.

Tình yêu của tui với Sài Gòn, nó không ồn ào, cũng không cần tô vẽ.
Nó nằm trong từng ly cà phê sữa đá ban sớm, nơi người bán biết tui gu tui thích gì.
Nó nằm trong tiếng rao “bắp luộc” mỗi tối khuya, khi thành phố đã ngủ, mà đâu đó vẫn còn tiếng người mưu sinh.
Nó nằm trong mấy chuyến đi thiện nguyện giữa những đêm mưa, phát từng phần cơm chay nóng cho người cơ nhỡ, để nghe mấy tiếng “cảm ơn” mà thấy lòng mình mềm lại.

Sài Gòn, với tui, không chỉ là nơi để sống, mà là nơi dạy tui cách làm người: bằng sự tử tế, bằng tấm lòng, bằng niềm tin rằng ai cũng có một phần tốt trong họ, chỉ cần có cơ hội được nhìn thấy.

Nhiều lần, tui dạo bước trên con đường quen thuộc, chỗ cây me già may mắn vẫn còn đó, nhìn nắng xuyên qua lá, nghe tiếng ve vang trên cao… tự nhiên thấy lòng chùng lại.
Cái cảm giác đó, nửa hoài niệm, nửa biết ơn.
Biết ơn vì đã từng sống, đã từng yêu, đã từng là một phần nhỏ của thành phố này, dù nhỏ thôi, nhưng thật thiệt.

Sài Gòn dạy tui hiểu rằng, không phải lúc nào cũng cần làm điều lớn lao hay vĩ đại.
Chỉ cần chậm lại một chút, nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn chiều nay, ngửi thấy mùi trứng chiên thơm lựng nhà ai đó, hay nán lại giúp người đẩy chiếc xe chết máy bên đường, cũng là gieo một hạt mầm xanh của tình thương rồi.

Tui không biết sau này Sài Gòn sẽ đổi thay cỡ nào, nhà cao tầng thêm, đường mở rộng hơn, tiếng rao ít dần đi, nhưng tui tin, cái tình của người Sài Gòn vẫn còn đó. Cái tình nồng hậu, hào sảng, nghĩa tình mà không cần phải nói.

“Em còn nhớ hay em đã quên…”
Tui thì chắc là không quên được đâu, dẫu cho chiều nay mưa có rơi ướt đôi bàn chân.
Bởi với tui, Sài Gòn không chỉ là nơi để nhớ, mà là nơi để sống, để thương, và để biết mình thuộc về.

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: SÀI GÒN, NHỮNG NGÀY MƯA RỒI LẠI NẮNG)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

MỘT BÓ RAU XANH MÀ BIẾT MẤY NGHĨA TÌNHMình thương,Tui còn nhớ mấy tháng trước, anh em LÀ SÀI GÒN THÔI lầm lũi ra vườn, t...
19/10/2025

MỘT BÓ RAU XANH MÀ BIẾT MẤY NGHĨA TÌNH

Mình thương,
Tui còn nhớ mấy tháng trước, anh em LÀ SÀI GÒN THÔI lầm lũi ra vườn, tay đất, chân bùn, gieo từng hạt, rồi chăm từng lá. Không phân thuốc hóa học, chỉ có những bao phân hữu cơ, những thùng ngâm ủ vi sinh dành cho rau, rồi không vội vàng, cứ từ từ chăm bón. Chỉ có nắng, có mưa, và một yêu thương muốn gửi gắm lên từng luống rau non.

Vườn rau của LÀ SÀI GÒN THÔI, là cả một mảng xanh phẳng lì dưới mái lưới che nắng gắt, lá rau xếp hàng, mơn mởn như người Sài Gòn cùng nhau uống cà phê sớm: chậm rãi, giản dị mà bền bĩ yêu thương. Vườn rau, có cải xanh, có rau muống non, có lá tía tô thơm lừng, có cả những bó xà lách óng nước như nũng nịu chờ tay người hái. Mỗi buổi thu hoạch là một buổi lễ nhỏ: tiếng cắt nhẹ, mùi đất ẩm, tiếng cười của mấy bạn tình nguyện viên đang bó rau, xếp rau vào túi, dán từng mác: “LÀ SÀI GÒN THÔI — Thương tặng bạn chút rau lành, bữa cơm xanh, cho ngày thêm dịu dàng". Chữ nhỏ, mà chứa nhiều nghĩa, nhiều tình.
Đến sáng hôm đi phát rau, tụi tui chất những bao rau lớn lên xe, rồi đến trạm phát chia thành từng bó rau nhỏ hơn, buộc cẩn thận, xếp lên trước một mặt bằng nhỏ, một tấm bảng bằng bìa được viết tay: “Ở đây có rau lành tặng bạn. Ai thích thì ghé lấy 1 phần nghen". Cái bảng nhỏ mà ấm như một lời ru của Sài Gòn: nhẹ nhàng, không áp đặt, chỉ dặn dò nhau sống có tình. Và, cái dòng chữ xinh xinh: “Gieo chút xanh giữa phố". Không phải để khoe mình làm từ thiện, mà là để nhắc người nhận: ở Sài Gòn này, luôn có người nghĩ đến bạn. Cuộc đời này không chỉ có sự lẻ loi buồn tủi, mà còn có những tình thương lặng thầm nhưng vương vấn mãi.

Người đến nhận những bó rau không đồng ấy, không giống ai, nhưng lại giống nhau lắm ở nụ cười. Bà cụ tóc bạc, đôi mắt ngấn nước khi nhận túi rau; anh xe ôm kéo chiếc xe cà tàng tới, nhận bó rau rồi vỗ vào ngực cười hồn hậu; cô bán hàng rong lấy một túi cho đứa con nhỏ ngủ gật sau lưng; em nhỏ ngây thơ ôm chặt túi rau như ôm một món quà lớn. Có người nhìn tụi tui bất ngờ, xúc động, có khi ngại ngùng muốn lấy mà không dám. Thế rồi họ nhận, nhận bằng cả niềm tin và cả niềm vui giản dị.
Có lúc, mưa ào xuống giữa buổi phát. Mấy chiếc áo mưa, mấy chiếc mũ cũ, nhưng tay trao tay vẫn ấm. Nhìn những bàn tay khắc khổ nhận lấy món quà chỉ là bó rau nhỏ, tụi mình thấy Sài Gòn không phải là bùn lầy, tiếng còi xe, mà là nụ cười trả lại giữa những con đường đông đúc. Một chị đứng cạnh nói nhỏ: “Cảm ơn anh chị, rau tươi lắm. Trời mưa mà có rau tươi, bữa cơm tối của tụi tui cũng ngon hơn hẳn.” Nghe vậy, ai trong nhóm LÀ SÀI GÒN THÔI cũng rưng rưng.

Câu chuyện không chỉ về phát rau, không chỉ là việc cho đi và nhận về, mà câu chuyện còn là những buổi chuẩn bị, những bàn tay xắn lên, những tiếng cười trong gian bếp, những tiếng nhắc nhau “đi thôi, còn chở vài túi nữa”.
Là về một cô gái nhỏ sáng đó ngồi giữa sàn, bó từng bó rau như bó một lời thương yêu.
Là về những anh chị hàng xóm tư vấn cách bảo quản để rau giữ được tươi.
Là về mấy trẻ con tò mò chạy tới giúp, rồi hồn nhiên cầm bó rau chạy về khoe mẹ.
Là về Sài Gòn hồi đáp bằng những điều đời thường ấy, ấm áp mà chân thật.
LÀ...
Đêm về, khi gói ghém túi rau còn dư, tui lại nhớ ánh mắt của những người vừa nhận: có người ngập ngừng, có người mỉm cười, có người nắm chặt tay người cho như giữ lại một chút ấm giữa phố. Có bạn tình nguyện viên đứng cạnh, nói nhỏ: “Làm vậy mà thấy đời đáng lắm". Câu nói giản đơn, mà như một lời thì thầm cho những việc nhỏ bé nhưng được làm bằng cả trái tim.

LÀ SÀI GÒN THÔI muốn gửi lời cảm ơn từ đáy lòng tới những mạnh thường quân đã đồng hành, những người đã góp những hạt giống, những bó rau, những bữa cơm chay ngon miệng.
Cảm ơn quán chay Quảng Ân đã hỗ trợ, chuẩn bị suất ăn, cho LÀ SÀI GÒN THÔI nơi để tập kết rau và mang yêu thương đến với mọi người.
Cám ơn các bạn tình nguyện viên, cám ơn em: Hoàng Thùy Dương, cám ơn em: Bé Nhỏ - Hoàng Ngọc.
Nếu không có các anh chị, các bạn, các em, không có những tấm lòng rộng mở kia, những túi rau này khó mà đến được tay những người cần. Mỗi đóng góp, mỗi chuyến rau lên xe máy, mỗi nụ cười nhận về đều là một công đức lớn lao dành cho tất cả.
Cảm ơn vì đã cùng LÀ SÀI GÒN THÔI gieo chút xanh giữa Sài Gòn.

Cuối cùng, xin dành lời cám ơn cho Sài Gòn mình: có thể đời này vô thường, nhưng tình người ở cái đất phương Nam này còn mãi. Chỉ cần một bó rau, một nụ cười, một bàn tay cho đi, là Sài Gòn chưa bao giờ tắt lửa yêu thương.

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: MỘT BÓ RAU XANH MÀ BIẾT MẤY NGHĨA TÌNH)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

GIỮ CÁI PHƯỚC GIỮA MÙA ĐÔNG KHÁCHHôm đó, tui ngồi ở quán cà phê nhỏ góc đường Nguyễn Đình Chiểu. Quán quen, ly cà phê sữ...
14/10/2025

GIỮ CÁI PHƯỚC GIỮA MÙA ĐÔNG KHÁCH

Hôm đó, tui ngồi ở quán cà phê nhỏ góc đường Nguyễn Đình Chiểu. Quán quen, ly cà phê sữa đá cũ, và cô em tới trễ mười lăm phút vì “kẹt giao hàng cho khách”.
Cổ buôn bán online quần áo nữ, tiệm nhỏ thôi, nhưng có duyên, nên dạo này đông đơn hàng dữ lắm.
Ngồi chưa kịp ấm chỗ, cổ cười mà thở ra:
“Anh biết không, em đang ráng giữ phước đó.”
Tui cười, hỏi sao nói chuyện nghe nghiêm trang vậy.
Cổ chống tay, nhìn ra mấy hàng xe chen nhau ngoài đường, rồi nói chậm chậm:
“Vì lúc mình có đông khách, là lúc dễ quên mình nhất.”

Rồi cổ kể, dạo gần đây đơn hàng đặt tới tấp. Khách mới, khách cũ, khách quen giới thiệu nhau. Có hôm bưu điện tới lấy hàng mà nhân viên gói không kịp, mồ hôi đổ như tắm. Tiền về đều, lời cũng kha khá. Ai nghe chắc cũng mừng, nhưng cổ nói… cổ đang sợ...

“Sợ không phải vì sợ ế. Mà sợ quên mất cách mình từng sống, từng kinh doanh với cái tâm rất tốt thuở ban đầu.”

Cổ kể, có hôm bực quá vì khách hỏi tới hỏi lui, định bấm “bỏ qua tin nhắn”. Rồi sực nhớ ngày xưa, có khi ngồi chờ cả buổi không ai hỏi. Có khi ráng gói hàng thật đẹp, mà khách vẫn im ru. “Giờ có khách đông, mà em dễ cáu, dễ ẩu, dễ tự cao, dễ xem thường khách… là em đang mất phước.”

Tui nghe, thiệt cảm động. Ở Sài Gòn này, người bán giỏi thì nhiều, nhưng người bán có tâm thì ít, người muốn giữ cái phước báu để buôn may bán đắt bền vững, lại càng ít hơn.

Cổ nói, bây giờ em dặn mấy bé nhân viên:
– “Gói hàng vẫn kỹ như lúc ế.”
– “Trả lời vẫn nhẹ như lúc cần từng khách.”
– “Giao đúng loại hàng, dù khách chỉ mua một món.”
Không vì đông mà quên cái tử tế ban đầu.
Không vì lời nhiều, mà quên cái lòng khi mình còn khó.

Nghe cổ nói, tui nhớ mấy ông bà xưa hay dạy:
– “Hưng vượng thời, tu tâm bất kiêu.” Nghĩa là đang thịnh thì càng phải giữ lòng cho hiền.
– “Phúc chí tâm nhu, phúc tồn.” Nghĩa là khi phước đến mà lòng còn mềm, không kiêu thì phước sẽ ở lại lâu.
– “Thịnh thời bất vọng hành, vi chân tu.” Nghĩa là khi đang mạnh mà không buông thả, đó mới là người biết giữ mình. Là hành vi của người đang tu sửa tâm tánh để tốt hơn.

Tui uống hết ly cà phê, chợt nghĩ, Sài Gòn này có bao nhiêu người đang mưu sinh mỗi ngày, ai cũng mong buôn may bán đắt. Nhưng giữa lúc đắt hàng, nếu mình còn biết giữ lòng ngay ngắn, gói hàng cho tử tế, nói chuyện cho nhẹ nhàng, đối đãi cho có nghĩa có nhân, thì cái phước sẽ không rời khỏi mình đâu.

Chiều đó, trời Sài Gòn đổ nắng nhẹ. Một người chạy Grab ghé quán mua ly cà phê mang đi, gật đầu cười với cô chủ. Ngoài kia, tiếng rao “ai mua bánh cam hông” vọng lại. Tui nghĩ, có khi phước cũng giản dị vậy thôi, phước nằm trong nụ cười, trong cái bắt tay thật lòng, trong cách mình đối xử với người khác giữa cuộc mưu sinh xô bồ này.
Giàu có chưa chắc giữ được lâu,
nhưng có phước thì giữ được an hòa, thuận lợi hoài thôi...

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Giữ cái phước giữa mùa đông khách)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

TÌM MỘT NGƯỜI THƯƠNG RAU, THƯƠNG NGƯỜI Ở GÒ VẤPGiữa lòng Sài Gòn náo nhiệt, có một khu vườn của LÀ SÀI GÒN THÔI đang xan...
07/10/2025

TÌM MỘT NGƯỜI THƯƠNG RAU, THƯƠNG NGƯỜI Ở GÒ VẤP

Giữa lòng Sài Gòn náo nhiệt, có một khu vườn của LÀ SÀI GÒN THÔI đang xanh mướt từng luống rau. Ở đó, từng chiếc lá được nâng niu bằng tay người, không một giọt phân hay thuốc hóa học nào chạm vào đất. Mỗi tấc đất, mỗi ngọn rau đều được vun trồng bằng tình thương, để đến ngày đủ lớn, chúng sẽ theo xe LÀ SÀI GÒN THÔI về lại những khu xóm nghèo, trao cho người khó khăn một bữa rau sạch, một chút an lành.

Tuần sau, những luống rau này sẽ được thu hoạch. Và những bó rau xanh tươi, còn vương sương sáng, sẽ được gửi tặng đến bà con cơ nhỡ, những người lao động, những mái nhà còn chật vật qua ngày.

Ngay giờ đây, LÀ SÀI GÒN THÔI đang cần chọn một tình nguyện viên ở khu vực Gò Vấp, người có thể cùng LÀ SÀI GÒN THÔI phát rau, trao đi chút lành, chút thương. Chỉ cần mình có tấm lòng, có thời gian, có một địa điểm phát cụ thể và luôn có một nụ cười, là đủ để góp phần công sức cho Sài Gòn này thêm ấm áp.

Ai từng thương Sài Gòn, thương những phận đời lam lũ, thì xin dừng chân lại đây, rồi cùng LÀ SÀI GÒN THÔI đi một đoạn đường thiện lành.
Liên hệ với LÀ SÀI GÒN THÔI ngay, để cùng chung tay trong chuyến phát rau sắp tới, mình nghen.

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: LÀ SÀI GÒN THÔI tìm tình nguyện viên thiện nguyện tại Gò Vấp)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when LÀ SÀI GÒN THÔI posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to LÀ SÀI GÒN THÔI:

Share