LÀ SÀI GÒN THÔI

LÀ SÀI GÒN THÔI Chỉ...LÀ SÀI GÒN THÔI! Cộng đồng Người Sài Gòn:

www.facebook.com/groups/lasaigonthoi

LŨY TRÚC XANH VÀ MỘT SÀI GÒN NGHĨA TÌNHQuanh khu vườn nhỏ của LÀ SÀI GÒN THÔI, tui trồng rất nhiều bụi trúc. Có người hỏ...
04/08/2026

LŨY TRÚC XANH VÀ MỘT SÀI GÒN NGHĨA TÌNH

Quanh khu vườn nhỏ của LÀ SÀI GÒN THÔI, tui trồng rất nhiều bụi trúc. Có người hỏi vì sao không trồng những loài cây rực rỡ hơn. Tui chỉ cười. Vì với tui, trúc đẹp không phải bởi hoa, mà bởi cách nó sống.
Trúc không thích đứng một mình. Một cây trúc đơn lẻ rất dễ nghiêng ngả trước gió. Nhưng khi nhiều cây cùng mọc thành một bụi, cùng đan rễ vào nhau, cùng tựa thân vào nhau, thì càng qua mưa giông càng đứng thẳng, càng xanh mát. Có lẽ vì vậy mà từ nhỏ, mỗi lần nhìn lũy trúc quê, tui luôn nghĩ đến tình người.

Và, Người Sài Gòn cũng vậy...

Có những năm tháng bình yên, ai cũng lặng lẽ sống, lặng lẽ mưu sinh. Nhưng rồi đại dịch Covid ập đến. Có người mất việc. Có người không còn đồng nào trong túi. Có người phải xa người thân mãi mãi. Giữa những ngày tưởng như tối nhất ấy, Sài Gòn lại sáng lên bằng tình người.
Những bếp cơm thiện nguyện đỏ lửa. Những chuyến xe chở rau củ miễn phí. Những bao gạo đặt trước cửa nhà. Những phần quà trao đi mà chẳng cần biết người nhận là ai. Người có góp của. Người góp công. Người góp một lời hỏi han. Mỗi người một chút, nhưng gom lại thành một Sài Gòn chưa bao giờ chịu bỏ rơi nhau.
Mỗi lần gió thổi qua khu vườn, nghe tiếng lá trúc xào xạc, tui lại nhớ câu hát của nhạc sĩ Trần Long Ẩn:
"Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai..."
Đó không chỉ là một câu hát. Đó là lời nhắc để mình sống tử tế, sống yêu thương hơn mỗi ngày. Bởi nếu ai cũng chỉ nghĩ cho riêng mình, thì sẽ chẳng có những bàn tay chìa ra lúc người khác cần nhất.

LÀ SÀI GÒN THÔI trồng và giữ những bụi trúc này không chỉ để khu vườn thêm mát, để ao sen thêm yên hay để chim chóc có chỗ về làm tổ. Mà LÀ SÀI GÒN THÔI giữ nó như giữ một ký ức đẹp của Sài Gòn. Một thành phố mà khi có người ngã xuống, sẽ luôn có một người khác đưa tay đỡ dậy. Một thành phố mà nghĩa tình chưa bao giờ là điều xa xỉ.
Tui mong lắm, khu vườn này rồi sẽ lớn dần theo năm tháng. Để mỗi người ghé về đây, ngồi dưới bóng trúc, nghe gió lao xao, uống một ngụm trà, nhìn mặt ao sen phẳng lặng, sẽ nhớ rằng: sống như cây trúc cũng đẹp lắm. Biết nương tựa nhau, biết đùm bọc nhau, biết sống vì nhau.
Vì cuối cùng, điều làm nên vẻ đẹp của Sài Gòn đâu chỉ là những con đường hay tòa nhà cao tầng.
Mà chính là những con người luôn biết ở cạnh nhau... như một lũy trúc xanh, cùng đi qua bao mùa mưa nắng...

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Những lũy trúc xanh trong khu vườn của LÀ SÀI GÒN THÔI)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

NHỮNG HẠT NGỌC CỦA TRỜIHôm nay, tui hun từng bao trấu để làm Trấu hun, trộn đất trồng cây nè mình. Trấu thì hun. Rơm thì...
30/06/2026

NHỮNG HẠT NGỌC CỦA TRỜI

Hôm nay, tui hun từng bao trấu để làm Trấu hun, trộn đất trồng cây nè mình. Trấu thì hun. Rơm thì được ủ thành phân. Cám nuôi vi sinh, nuôi đất. Những cái cây lại lớn lên, xanh hơn, mát hơn, rồi cho bóng râm, cho rau, cho hoa, làm đẹp thêm cho những mùa thiện nguyện tiếp theo.

Mình thương,
Có những điều bình dị đến mức người ta dễ quên mất giá trị của nó, phải không mình?
Như những hạt lúa.
Lớn lên từ mưa nắng Sài Gòn, từ phù sa, từ bàn tay chai sạn của người trồng, từ tiếng chim buổi sớm và những cơn gió chạy ngang cánh đồng. Người ta gọi đó là những hạt ngọc của Trời, vì trong mỗi hạt lúa đều có đủ nắng, gió, nước và mồ hôi của con người.

Ở LÀ SÀI GÒN THÔI, những hạt lúa ấy trước hết trở thành những hạt gạo trắng thơm. Rồi từ những hạt gạo ấy, từng nồi cơm nóng được nấu lên để mang đến cho những người cơ nhỡ, những cô chú bán vé số, những bệnh nhân nghèo, những người lao động còn nhiều vất vả.
Nhưng, câu chuyện của cây lúa không dừng lại ở đó.
Khi gạo đã nuôi người, thì rơm, trấu, cám lại tiếp tục một hành trình khác.
Một cây lúa mong manh đến vậy... mà lại chẳng bỏ phí bất cứ điều gì. Đem cả thân mình vun đắp cho đời.
Hạt gạo nuôi người.
Vỏ trấu nuôi đất.
Thân rơm tạo mùn.
Đến cái cám gạo còn nuôi vi sinh, nuôi gia súc, gia cầm...
Rồi chính mảnh đất sau khi gặt lúa ấy, lại nuôi thêm những mùa lúa mới.
Đó là vòng tuần hoàn đẹp nhất mà thiên nhiên đã âm thầm tạo nên từ bao đời nay.

LÀ SÀI GÒN THÔI chỉ là một đứa con bé nhỏ của Sài Gòn đang học cách sống theo vòng tuần hoàn ấy. Không lãng phí những gì đất trời đã ban tặng. Để điều tốt lành, không chỉ nằm trong một bữa cơm, mà còn tiếp tục lớn lên trong từng mầm cây, từng nắm đất, từng khoảng xanh của Sài Gòn.
Và, LÀ SÀI GÒN THÔI luôn tin rằng, khi mình biết trân quý từng hạt lúa, thì mình cũng sẽ biết trân quý một bữa cơm, một tấc đất và cả những con người đang lặng lẽ vun bồi cuộc sống này.
Vậy nên, khi nhìn vỏ trấu đang âm ỉ cháy hôm nay, LÀ SÀI GÒN THÔI không chỉ thấy những bao vỏ lúa. LÀ SÀI GÒN THÔI thấy cả một cánh đồng lúa Sài Gòn đang tiếp tục sống.
Sống để nuôi người.
Sống để nuôi đất.
Sống để làm đẹp cho đời.
Và có lẽ, đó chính là vẻ đẹp bình dị nhất, ý nghĩa nhất của hạt ngọc của Trời, của Sài Gòn hôm nay và mai sau...

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: LÀ SÀI GÒN THÔI hun trấu trộn đất trồng cây)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

MỘT NGÀY NÀO ĐÓ, MÌNH VỀ ĐÂY NGHE...Mình thương,Giữa những ngày Sài Gòn hối hả, ai cũng tất bật với cơm áo, công việc và...
25/06/2026

MỘT NGÀY NÀO ĐÓ, MÌNH VỀ ĐÂY NGHE...

Mình thương,
Giữa những ngày Sài Gòn hối hả, ai cũng tất bật với cơm áo, công việc và những nỗi lo không tên, LÀ SÀI GÒN THÔI vẫn giữ cho mình một góc nhỏ bình yên nơi cánh đồng lúa Củ Chi.
Mỗi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên, cả cánh đồng bừng sáng trong màu vàng ấm. Gió khẽ lùa qua từng bông lúa, mang theo mùi thơm của đất, của nước, của quê hương. Xa xa, là hàng trúc đong đưa, thảm cỏ xanh, bụi chuối, ao sen trong vắt... tất cả cứ lặng lẽ như đã ở đó từ rất lâu, chờ một người mệt mỏi ghé về...

Ở đây không có tiếng còi xe.
Không có những cuộc chạy đua.
Chỉ có tiếng chim gọi nhau, tiếng lá tre xào xạc, tiếng gió đi ngang đồng lúa và mùi trà nóng vừa pha.
LÀ SÀI GÒN THÔI vẫn luôn tin rằng, có những lúc con người ta không cần đi thật xa để chữa lành. Chỉ cần tìm được một nơi đủ yên, đủ chậm, đủ bình dị là lòng mình cũng tự biết cách dịu xuống.
Mai này, những hạt lúa trên cánh đồng này sẽ thành những hạt gạo trắng thơm. Từ những hạt gạo ấy sẽ nấu nên những bữa cơm thiện nguyện, gửi đến những người đang cần một bữa ăn ấm lòng. Nghĩ vậy thôi cũng thấy từng mùa lúa mang một ý nghĩa đẹp hơn rất nhiều. Không chỉ nuôi một gia đình, mà còn góp phần nuôi dưỡng tình người.

Nếu một ngày nào đó mình thấy cuộc đời nặng quá...
Nếu một ngày nào đó mình thấy lòng mình nhiều trăn trở...
Thì về đây với LÀ SÀI GÒN THÔI.
Mình ngồi dưới bóng tre, uống với tui một ngụm trà nóng, ăn một bữa cơm rau quê vừa hái trong vườn, nghe mùi lúa chín theo gió bay qua cánh đồng, nhìn nắng ban mai trải vàng trên mặt nước.

Rồi mình sẽ thấy...
Có những bình yên không thể mua bằng tiền.
Có những hạnh phúc chỉ cần một chén trà, một bữa cơm quê và vài người ngồi cạnh nhau trong sự tĩnh lặng.
LÀ SÀI GÒN THÔI không mong trở thành điều gì lớn lao.
Chỉ mong nơi này mãi là một khoảng xanh giữa lòng thành phố. Một nơi để ai đi ngang cũng có thể dừng chân nghỉ một chút. Để lòng lắng lại. Để nỗi buồn nhẹ như mây. Để những nhọc nhằn tan theo gió đồng.

Khi nào thấy mệt...
Thì về đây nghe mình.
LÀ SÀI GÒN THÔI luôn có sẵn một ấm trà, một bữa cơm quê và một khoảng lặng trời xanh bình yên để đón mình trở về...

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Cánh đồng lúa và khu vườn LÀ SÀI GÒN THÔI)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

THIẾU GÌ THỨ ĐỂ ĂN, SAO CỨ PHẢI ĂN MÈO?LÀ SÀI GÒN THÔI có nuôi một đàn mèo trong khu vườn nhỏ của mình. Mấy ngày nay, mộ...
20/06/2026

THIẾU GÌ THỨ ĐỂ ĂN, SAO CỨ PHẢI ĂN MÈO?

LÀ SÀI GÒN THÔI có nuôi một đàn mèo trong khu vườn nhỏ của mình. Mấy ngày nay, một em mèo đang nuôi con nhỏ của LÀ SÀI GÒN THÔI bỗng nhiên mất tích. Tui đi tìm khắp nơi. Gọi tên, dò hỏi, mong ngóng từng ngày mà không thấy đâu. Mấy đứa con của em mèo đó nó khát sữa kêu gào trong đêm, thật thương quá. Trong đầu tui cứ nghĩ đủ thứ chuyện xấu có thể xảy ra. Rồi hôm nay, em mèo ấy bất ngờ chạy về.
Nhìn thấy nó, tui mừng muốn khóc. Nhưng niềm vui đó nhanh chóng nhường chỗ cho sự xót xa.
Trên cổ em còn hằn một vết siết. Phía sau tai và sát cổ là một mảng da bị rách toạc, đỏ lòm, rướm máu. Nhìn vết thương, tui biết em đã từng bị mắc vào một sợi dây kẽm hoặc một cái bẫy siết cổ nào đó. Em đã vùng vẫy đến mức lột cả da thịt mới có thể thoát thân mà chạy về nhà.
Tui không dám tưởng tượng trong những ngày mất tích đó, em đã sợ hãi, đau đớn và tuyệt vọng như thế nào.
Điều làm tui đau lòng nhất là em mèo đâu có làm hại ai. Nó chỉ là một sinh vật nhỏ bé, biết ăn, biết ngủ, biết quấn chân người cho nó ăn, biết nằm phơi nắng và biết chạy về nhà khi gặp nguy hiểm.
Vậy mà vẫn có những người xem em nó như một món hàng. Bắt về bán. Bắt về làm thịt.

TUI THẬT SỰ KHÔNG HIỂU:
Thiếu gì thứ để ăn, sao cứ phải ăn mèo?

Một em mèo đối với người này có thể chỉ là một con vật. Nhưng với người khác, đó là một thành viên trong gia đình. Là đứa con được cưu mang từ lúc còn bé xíu. Là sinh mạng mà người ta đã chăm sóc, yêu thương và chờ đợi mỗi ngày.
Một bữa nhậu có thể kéo dài vài giờ. Nhưng nỗi đau mất đi một em mèo có khi kéo dài nhiều năm.
Sự văn minh của một xã hội không nằm ở những tòa nhà cao bao nhiêu tầng, mà nằm ở cách con người đối xử với những sinh vật yếu đuối hơn mình.

LÀ SÀI GÒN THÔI không mong ai phải yêu mèo như mình. Chỉ mong rằng đừng làm tổn thương chúng. Đừng tiếp tay cho những người chuyên bắt mèo đem bán. Đừng biến nỗi đau của một sinh mạng thành niềm vui trên bàn nhậu. Bởi lòng trắc ẩn không chỉ dành cho con người. Mà còn dành cho những sinh vật bé nhỏ đang cùng sống với chúng ta dưới bầu trời này.

Nhìn vết thương trên cổ em mèo hôm nay, tui chỉ thấy một điều rất rõ: nó đã chiến đấu để được sống. Và, LÀ SÀI GÒN THÔI mong rằng: không có sinh mạng nào đáng phải chịu cảnh đó chỉ để trở thành món ăn của người khác.

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Em mèo bị thương khi cố thoát khỏi bẫy của những kẻ chuyên bắt mèo)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

ĐÔI KHI, TĨNH LẶNG KHÔNG PHẢI LÀ DỪNG LẠI.Chiều qua, LÀ SÀI GÒN THÔI tụi tui lại lên đường biếu cơm cho các bệnh nhân un...
05/06/2026

ĐÔI KHI, TĨNH LẶNG KHÔNG PHẢI LÀ DỪNG LẠI.

Chiều qua, LÀ SÀI GÒN THÔI tụi tui lại lên đường biếu cơm cho các bệnh nhân ung bướu, có nhiều người hỏi tụi tui: "Sao thấy LÀ SÀI GÒN THÔI ít viết bài hơn hồi trước vậy?" Tụi tui chỉ cười. Không phải vì không muốn trả lời, mà vì có những điều rất khó giải thích bằng vài câu ngắn gọn. Có những giai đoạn trong cuộc đời, người ta cần nói nhiều để chia sẻ những điều mình biết. Nhưng, cũng có những giai đoạn, người ta cần sống chậm lại để làm nhiều hơn, để yêu thương hơn và lắng nghe cả những điều mình chưa biết. LÀ SÀI GÒN THÔI lúc này cũng vậy...

Ít viết bài hơn không phải vì bớt thương Sài Gòn. Mà có lẽ vì muốn dành nhiều thời gian hơn để sống cùng Sài Gòn. Dành nhiều thời gian hơn cho những chuyến phát cơm thiện nguyện, cho những bệnh nhân ung bướu đang từng ngày chống chọi với bệnh tật, cho những cụ già neo đơn ngoài kia, cho những mảnh đời cơ nhỡ mà LÀ SÀI GÒN THÔI vẫn thường gặp trên những nẻo đường quen thuộc. Dành nhiều thời gian hơn cho những luống rau đang lớn lên từng ngày trong khu vườn nhỏ của LÀ SÀI GÒN THÔI, để rồi mai này trở thành những bó rau sạch được trao tận tay cho những người cần đến.

Càng đi nhiều, LÀ SÀI GÒN THÔI càng nhận ra một điều rất lạ. Những điều đẹp nhất trong cuộc đời thường được làm trong sự tĩnh lặng. Ví như:
- Cái cây đâu có lớn lên bằng tiếng động.
- Mặt trời đâu có mọc lên bằng tiếng động.
- Một hạt giống nằm dưới lòng đất cũng đâu cần ai vỗ tay cổ vũ mới chịu nảy mầm.
Và, tình thương cũng vậy. Nó không nhất thiết phải được nói ra mỗi ngày. Nó không cần phải lúc nào cũng xuất hiện trên mạng xã hội trước mắt mọi người. Có những yêu thương được giữ trong lòng nhưng lại đi rất xa.

Trong những năm làm thiện nguyện, LÀ SÀI GÒN THÔI đã may mắn gặp rất nhiều người với tấm lòng thật lớn nhưng lại tĩnh lặng như nước sông sâu. Có những cô chú đồng hành cùng LÀ SÀI GÒN THÔI từ những ngày đầu tiên. Có những người chưa bao giờ xuất hiện trong bất kỳ tấm hình nào. Có những người hỗ trợ hết lần này tới lần khác nhưng luôn dặn đi dặn lại rằng đừng nhắc tên mình. Họ chỉ nói một câu rất nhẹ: "Sài Gòn giúp được ai thì giúp nghen." Rồi thôi. Họ không thích kể công. Họ không thích kể những điều tử tế mình đã làm. Họ cho đi rồi quên. Họ giúp người rồi bước tiếp. Có khi người được giúp còn nhớ, chứ người giúp thì đã quên mất từ lâu. Đúng cái chất hào sảng của người Sài Gòn: đó là nhiều khi không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ở sự tự nhiên như hơi thở vậy.

Mình biết không,
Đi biếu cơm cho bệnh nhân ung bướu, điều làm LÀ SÀI GÒN THÔI nhớ hoài không phải là đã phát được bao nhiêu phần cơm, mà là ánh mắt của những người nhận. Có những ánh mắt rất mệt. Có những ánh mắt rất buồn. Nhưng cũng có những ánh mắt sáng lên khi nhận một hộp cơm còn nóng. Chỉ một hộp cơm thôi, mà họ nâng niu như nhận được một món quà lớn. Những lúc như vậy, LÀ SÀI GÒN THÔI lại thấy lòng mình lặng đi. Lặng không phải vì buồn. Mà vì biết rằng ngoài kia còn rất nhiều điều cần được làm hơn là nói.

Có lẽ vì những điều trên, mà LÀ SÀI GÒN THÔI bây giờ thích sống chậm hơn một chút. Ít đăng bài hơn một chút. Ít xuất hiện hơn một chút. Để có thêm thời gian quan sát, thêm thời gian lắng nghe, thêm thời gian làm những điều nhỏ bé nhưng có ích. Bởi LÀ SÀI GÒN THÔI tin rằng có những yêu thương được viết bằng câu chữ, nhưng cũng có những yêu thương phải được thể hiện bằng hành động. Có những điều được kể bằng bài viết, nhưng cũng có những điều được kể bằng những chuyến xe chở cơm, bằng những bó rau sạch, bằng những lần ghé thăm một người bệnh hay một cụ già cô đơn.

Nếu một ngày nào đó bạn thấy LÀ SÀI GÒN THÔI tĩnh lặng hơn trước, xin đừng lo. Biết đâu lúc đó LÀ SÀI GÒN THÔI đang ở đâu đó trong thành phố này. Có thể đang phát cơm cho những bệnh nhân ung bướu. Có thể đang trao một phần quà cho người cơ nhỡ. Có thể đang lom khom ngoài vườn chăm từng luống rau. Hoặc cũng có thể chỉ đơn giản là đang ngồi lặng một chút để nhìn lại mình, để hiểu đời thêm một chút, để thương người thêm một chút.

Và sau hết, càng đi qua cùng tháng năm, tụi tui càng tin rằng sự tĩnh lặng không phải là dừng lại. Đôi khi, đó chính là cách để mình đi xa hơn. Đi sâu hơn. Và làm được nhiều điều tử tế hơn nữa cho Sài Gòn mà mình hết mực yêu thương.

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Biếu cơm thiện nguyện cho các bệnh nhân ung bướu chiều 04/06/2026)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

SÔNG SÂU TĨNH LẶNG. LÚA CHÍN CÚI ĐẦUỞ Sài Gòn, người ta hay nhớ tới cái ồn ào trước hết. Nhớ tiếng xe nối nhau như dòng ...
04/05/2026

SÔNG SÂU TĨNH LẶNG. LÚA CHÍN CÚI ĐẦU

Ở Sài Gòn, người ta hay nhớ tới cái ồn ào trước hết. Nhớ tiếng xe nối nhau như dòng nước chảy, nhớ ánh đèn hắt xuống mặt đường loang loáng, nhớ những buổi chiều kẹt xe đứng thở dài, nhớ những con hẻm nhỏ mà người ra vô không dứt. Người ta nói Sài Gòn vội, Sài Gòn gấp, Sài Gòn lúc nào cũng như đang chạy theo một điều gì đó chưa kịp gọi tên. Nhưng...
Ở Sài Gòn lâu rồi, hay sống đủ lâu để đi qua vài mùa mưa nắng, để quen với từng góc phố, từng quán quen, từng ánh mắt người lạ mà lâu dần thành quen… thì mới bắt đầu thấy: Sài Gòn không chỉ có vậy.
Ở dưới lớp ồn ào đó, có một Sài Gòn rất khác. Một Sài Gòn tĩnh lặng. Không phải kiểu im ắng không người, mà là cái lặng ở trong lòng người. Cái lặng mà chỉ khi mình chậm lại, mình mới thấy...

Tui từng ngồi ở một quán cà phê nhỏ trong hẻm, buổi sáng chưa đông khách. Một chú bán vé số ghé vào, đứng lưỡng lự ngoài cửa. Chủ quán nhìn thấy, không hỏi nhiều, chỉ nói: “Vô đây ngồi đi chú, uống ly cà phê nghen.” Chú cười, ngại ngại, rồi ngồi xuống. Không ai chụp hình, không ai nói đây là việc tốt. Nhưng cái khoảnh khắc đó, với tui, đó là...Sài Gòn.
Sài Gòn có những con người sống với nhau bằng cái tình rất thiệt. Không màu mè, không cần phải nói cho hay. Họ giúp nhau bằng những cách nhỏ xíu thôi. Một bữa cơm, một ly nước, một lời hỏi han. Nhưng những thứ nhỏ xíu đó, góp lại thành cái ấm mà người ta nhớ hoài.

Ở Sài Gòn, tui gặp nhiều người học thức lắm. Họ giỏi, họ biết nhiều, họ nói chuyện đâu ra đó. Nhưng cái làm tui nể không phải là kiến thức của họ, mà là cách họ sống. Họ không khoe. Họ không cần chứng minh mình hơn ai. Ngồi với họ, cảm giác nhẹ nhàng như ngồi với một người bạn lâu năm. Họ lắng nghe nhiều hơn nói. Họ hỏi nhiều hơn khẳng định. Họ sẵn sàng nói “tui hổng biết nè”, một câu mà không phải ai cũng đủ khiêm nhườn để nói ra.
Có lần tui hỏi một anh, người mà ai cũng biết là giỏi: “Anh biết nhiều vậy, có khi nào thấy đủ chưa?” Ảnh cười, nói một câu nhẹ hều: “Càng học càng thấy mình chưa là gì hết.” Nghe xong, tự nhiên thấy câu “lúa chín cúi đầu” nó không còn là lời nói suông nữa, mà là một cách sống khiêm cung.

Sài Gòn cũng có những người giàu sang. Rất giàu. Nhưng cái cách họ sống lại làm tui bất ngờ. Họ ăn cơm bình thường, ngồi quán bình dân, đi xe không cần phải nổi bật. Họ nói chuyện nhỏ nhẹ, không phô trương. Nhưng khi có người cần, họ giúp rất nhiều. Cho mà không cần ai biết. Có khi chuyển tiền xong, nhắn một câu: “Giúp nấu cơm biếu người nghèo phụ tui nghen.” Rồi thôi.
Không cần hình. Không cần tên. Không cần được nhắc tới.
Những con người như vậy, nếu mình không để ý, mình sẽ không bao giờ biết. Họ không nằm ở mặt nổi của Sài Gòn. Họ nằm ở phần sâu thẳm của đất phương Nam này. Mà cái gì sâu, thì thường tĩnh lặng một dòng sông rộng lớn.

LÀ SÀI GÒN THÔI trong những buổi thiện nguyện, lại càng thấy rõ hơn điều đó. Có những người đến phụ nấu cơm từ sáng sớm, đứng cả buổi không nghỉ. Có người khuân vác, có người dọn dẹp. Làm xong rồi về. Không hỏi hôm nay phát được bao nhiêu phần. Không hỏi có ai biết mình không.
Có những mạnh thường quân, tụi tui chỉ biết qua một cái tên biệt danh của mạng. Có khi chỉ là bốn chữ cái. Không hình dung được mặt. Không biết họ làm nghề gì. Nhưng lần nào có chương trình, cũng thấy họ bên cạnh mình, lặng lẽ mà tấm lòng bác ái bao la.
Họ giống như nước nơi hồ rộng sông sâu. Không ai thấy, nhưng nhờ có họ, mặt hồ luôn đầy nước và phẳng lặng an yên.

Ở Sài Gòn, có những người làm thiện nguyện mỗi ngày. Không phải một lần cho có. Mà làm riết thành thói quen. Tối tới là đi. Mưa cũng đi. Nắng cũng đi. Không đăng bài, không kể. Nếu có ai hỏi, họ chỉ cười: “Thấy làm được thì làm thôi.”
Nghe đơn giản vậy đó. Nhưng sống được như vậy, nào phải giản đơn.
Tui nhớ có một lần, tụi tui phát cơm xong, ngồi nghỉ bên lề đường. Một anh trong nhóm nói nhỏ: “Không biết mai mốt mình còn làm được vậy không ha…” Không ai trả lời. Nhưng ai cũng thầm hiểu: nơi cuộc đời này, giữ được một việc tử tế lâu dài, còn khó hơn làm một việc lớn trong chốc lát. Sài Gòn, với tui, đẹp nhất là ở chỗ đó.

Sài Gòn đó, không phải ở mấy toà nhà cao. Không phải ở những con đường lớn. Mà là ở những con người chọn sống khiêm cung giữa một thành phố dễ làm người ta muốn hơn thua.
Họ giống như dòng sông sâu. Không cần ồn ào, nhưng chảy rất xa và tĩnh lặng.
Họ giống như bông lúa chín. Luôn cúi đầu, nhưng rạng rỡ, đầy đặn và đủ nuôi người.
Càng sống, tui càng thấy:
Người thật sự có giá trị, thường không nói nhiều về mình.
Người thật sự có tấm lòng, thường không để ai biết mình đã cho đi bao nhiêu.
Người thật sự hiểu đời, thường chọn im lặng nhiều hơn.
Cái im lặng đó không phải là thờ ơ. Mà là đã hiểu đủ, nên không cần nói nữa.

Sài Gòn có thể làm người ta mệt. Có thể làm người ta thấy mình nhỏ lại giữa quá nhiều thứ lớn. Nhưng nếu ta chịu nhìn kỹ, chịu sống chậm lại, mình sẽ thấy một Sài Gòn rất khác.
Một Sài Gòn biết thương.
Một Sài Gòn biết nhường.
Và một Sài Gòn mà người ta sống với nhau không phải bằng lời hoa mĩ, câu từ khéo léo, vần vè văn vẻ, mà bằng cách đối đãi thật lòng, có sao nói vậy.

Và có lẽ, chính những con người lặng lẽ như sông sâu, khiêm cung như lúa chín đó…đã giữ cho Sài Gòn này, dù đổi thay tới đâu, vẫn còn lại cái tình rất riêng.
Một cái tình Sài Gòn… không ồn ào, nhưng đi rất lâu, rất xa, bằng sự tĩnh lặng trong ngần như nước sông, trĩu nặng như lúa chín ngoài đồng...

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Sông sâu tĩnh lặng. Lúa chín cúi đầu)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

Không phải ngẫu nhiên mà người ta nói: được sống ở Sài Gòn là một cái phước.Có phước vì sống ở mảnh đất Phương Nam luôn ...
17/04/2026

Không phải ngẫu nhiên mà người ta nói: được sống ở Sài Gòn là một cái phước.
Có phước vì sống ở mảnh đất Phương Nam luôn mưa thuận gió hòa.
Có phước vì những lúc khó khăn nhưng bụng luôn ấm bằng những bữa cơm 0 đồng ở khắp mọi nơi.
Có phước vì được sống trong cái tình người rất thật mà không phải bận lòng bởi những chót lưỡi đầu môi.
Và, cái phước báu ấy được sinh ra một cách tự nhiên như hơi thở. Cái phước không đến từ việc cầu xin, mà đến từ những điều thật nhỏ con người nơi đây làm mỗi ngày, âm thầm nhưng chân thật.

Xin cám ơn và tri ân các Mạnh thường quân, cám ơn các nhà hảo tâm lặng thầm nhưng cao cả và rất thật. Những người đã luôn đồng hành cùng LÀ SÀI GÒN THÔI thực hiện những việc thiện mỗi ngày qua. Những người đã góp phần tạo nên cái Phước gốc rễ vững bền cho Sài Gòn, dù có phải qua bao mủa mưa nắng...

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Những chuyến thiện nguyện của LÀ SÀI GÒN THÔI)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

KHI ĐIỀU THIỆN LÀNH KẾT THÀNH QUẢ NGỌTTrong những năm làm thiện nguyện ở Sài Gòn, LÀ SÀI GÒN THÔI có may mắn gặp được rấ...
14/03/2026

KHI ĐIỀU THIỆN LÀNH KẾT THÀNH QUẢ NGỌT

Trong những năm làm thiện nguyện ở Sài Gòn, LÀ SÀI GÒN THÔI có may mắn gặp được rất nhiều tấm lòng tốt. Có người góp của, có người góp công, có người lặng lẽ đứng sau âm thầm hỗ trợ mà không cần ai biết đến. Trong số đó, có một người chị mà LÀ SÀI GÒN THÔI luôn nhớ mãi.

Chị thương LÀ SÀI GÒN THÔI lắm. Mỗi khi có chương trình thiện nguyện, chị đều âm thầm gửi chút tấm lòng để góp vào những bữa cơm, những phần quà cho người cơ nhỡ, cho bệnh nhân nghèo ở Sài Gòn. Chị giúp bằng tất cả cái tâm thiện lành của mình, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ muốn nhắc tới tên tuổi. Chị chỉ nói một điều rất giản dị: “Mỗi lần làm thiện nguyện, nhớ cầu nguyện cho cháu tui sớm biết nói nghen.”
Đứa cháu nhỏ của chị suốt một thời gian dài vẫn chưa thể cất tiếng nói như những đứa trẻ khác. Cả nhà lo lắm. Mỗi lần LÀ SÀI GÒN lên đường đi làm thiện nguyện, anh em trong nhóm và cả Ban Quản Trị đều không quên lời nhắn của chị. Mỗi bữa cơm trao đi, mỗi phần quà trao tận tay người khó khăn, tụi tui đều thầm nguyện mang chút công đức nhỏ nhoi đó hồi hướng cho cháu. Không biết có đủ lớn lao gì không, nhưng đó là tất cả tấm lòng chân thành của LÀ SÀI GÒN THÔI.

Cho đến hôm nay, khi nghe chị báo tin: cháu đã bắt đầu biết nói rồi, cả nhóm như lặng đi vài giây. Rồi niềm vui vỡ ra, ai cũng mừng đến muốn rơi nước mắt. Một tiếng nói đầu đời của đứa trẻ có lẽ bình thường với mọi người, nhưng với người thân của cháu và với LÀ SÀI GÒN THÔI nguyện cầu bao năm qua, nó giống như một phép màu đang hiển hiện giữa đời thường.

Có người nói thiện nguyện là cho đi. Nhưng thật ra, nhiều khi tụi tui lại nhận về nhiều hơn. Nhận về niềm tin rằng điều tử tế không bao giờ mất đi. Nhận về cảm giác rằng những việc làm lặng lẽ, nếu xuất phát từ cái tâm thật lòng, thì đất trời cũng sẽ nghe và thấu cảm.
Trong cuộc đời này, một việc thiện nhỏ cũng có thể trở thành một quả ngọt lớn. Và, LÀ SÀI GÒN THÔI tin rằng, tất cả những điều tử tế đã trao đi suốt bao năm qua, cuối cùng cũng đã kết thành niềm vui và hạnh phúc.

Hôm nay, LÀ SÀI GÒN THÔI xin được chia vui cùng người chị thương quý đó. Tụi tui vẫn giữ lời hứa với chị: không nhắc tên, không kể nhiều về chị. Chỉ mong chị biết rằng, tin vui của cháu làm tụi tui hạnh phúc vô cùng.
LÀ SÀI GÒN THÔI xin chúc cháu luôn mạnh khỏe, học thật giỏi, lớn lên bình an. Và, tụi tui cũng xin cám ơn chị một tấm lòng lặng lẽ mà ấm áp, đã luôn đồng hành cùng những bước chân thiện nguyện của LÀ SÀI GÒN THÔI suốt thời gian qua.

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Khi điều thiện lành kết thành quả ngọt)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

NẾU ĐƯỢC CHỌN… CHỈ MONG LÀ MỘT DÒNG SUỐI NHỎSài Gòn mỗi ngày đều vội. Xe cộ chạy nhanh, người ta đi nhanh, cuộc đời cũng...
09/03/2026

NẾU ĐƯỢC CHỌN… CHỈ MONG LÀ MỘT DÒNG SUỐI NHỎ

Sài Gòn mỗi ngày đều vội. Xe cộ chạy nhanh, người ta đi nhanh, cuộc đời cũng xoay nhanh theo nhịp sống đó. Có khi mới sáng sớm mà đã nghe lòng mình mệt. Có khi vừa ngồi xuống uống ly cà phê mà đầu óc đã nghĩ tới cả chục chuyện phải làm.
Giữa cái nhịp sống rộn ràng đó, giữa bao lo toan, chông chênh, sân hận cuộc đời, LÀ SÀI GÒN THÔI không mong làm điều gì lớn lao.
Nếu được chọn, LÀ SÀI GÒN THÔI chỉ mong được làm một dòng suối nhỏ. Một dòng suối tĩnh lặng, bình yên, chảy nhẹ giữa lòng thành phố nhộn nhịp này. Dòng suối đó không ồn ào, không cần phải thật lớn. Chỉ cần len lỏi qua từng góc nhỏ nhất của Sài Gòn, mang theo chút mát lành cho những ai hữu duyên ngang qua.

Có khi là một câu chuyện dễ thương trong xóm hẻm.
Có khi là một ký ức cũ về một góc chợ, một quán cà phê, một tiếng rao quen thuộc.
Có khi chỉ là một tấm hình nhỏ, một mẩu chuyện giản dị về tình người, về lòng tử tế vẫn còn âm thầm tồn tại giữa thành phố này.
Và, có khi là những việc thiện nguyện thường nhật...

Những việc thiện nguyện mà LÀ SÀI GÒN THÔI vẫn làm. Không ồn ào, không phô trương. Chỉ lặng lẽ đi, lặng lẽ làm, lặng lẽ trao đi những điều nhỏ bé khi còn có thể. Bởi LÀ SÀI GÒN THÔI tin rằng, điều tử tế khi làm trong thầm lặng thì nó lại càng bền và càng đẹp.
Và trên hành trình đó, LÀ SÀI GÒN THÔI luôn mang trong lòng một sự biết ơn sâu sắc đối với những mạnh thường quân đã, đang và vẫn âm thầm đồng hành. Có những người chưa từng muốn xưng danh, chưa từng muốn được nhắc tên. Chỉ lặng lẽ góp một chút lòng, rồi rời đi nhẹ nhàng như cách họ đến. Nhưng, chính những tấm lòng lặng lẽ đó, đã giúp cho dòng suối nhỏ này có thêm nước nguồn trong mát để tiếp tục chảy mỗi ngày qua.

Mỗi bài viết của LÀ SÀI GÒN THÔI không phải để gây chú ý, mà chỉ mong đem lại một chút bình yên cho ai đó đang mệt. Để khi đọc xong, mình có thể mỉm cười nhẹ một cái, rồi thấy lòng mình dịu lại. Để thấy: À, thì ra Sài Gòn vẫn ở đó, vẫn luôn nhớ và yêu thương mình theo một cách rất riêng.
Trên tất cả, Sài Gòn đâu chỉ có nhà cao, đường lớn hay ánh đèn rực rỡ. Sài Gòn còn là những điều nhỏ xíu nhưng ấm áp: một lời hỏi thăm, một cái gật đầu thân thiện, một lần giúp nhau giữa đường, một hộp cơm ấm trao tay mà không cần quen biết.

Và nếu... một ngày nào đó, giữa bộn bề cuộc sống, mình dừng lại vài phút để đọc một câu chuyện của LÀ SÀI GÒN THÔI, rồi thấy lòng mình nhẹ đi một chút… thì dòng suối nhỏ đó coi như đã chảy đúng đường.
Chỉ vậy thôi. Không cần lớn lao.
Chỉ… LÀ SÀI GÒN THÔI. 🌿

LÀ SÀI GÒN THÔI
(Hình ảnh: Chỉ mong là một dòng suối nhỏ)
---------------------------------------------
LÀ SÀI GÒN THÔI Group: https://www.facebook.com/groups/lasaigonthoi
Kết nối người yêu Sài Gòn và gắn kết cùng nhau giữ vẹn như xưa tấm lòng Người Sài Gòn.

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when LÀ SÀI GÒN THÔI posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to LÀ SÀI GÒN THÔI:

Shortcuts

Share