03/05/2026
Mình vừa chạy xe máy từ quê xuống Hà Nội, đúng lúc trời mưa tầm tã, tự nhiên thấy lòng trống huếch trống hoác. Cảm giác vừa mới ở nhà yên bình xong giờ lại phải quay lại cái guồng hối hả, đối mặt với đống công việc chờ sẵn, thấy nó cứ cô đơn kiểu gì ấy. Lúc đó chỉ ước giá mà có hội bạn nào đấy đang chờ mình ở Hà Nội, vừa xuống xe là kéo nhau đi làm nồi lẩu, ngồi tám đủ thứ chuyện trên đời thì chắc là vui lắm. 
Nhưng thực tế thì... hình như càng lớn, việc rủ rê nhau đi chơi một cách đơn thuần lại càng khó. Có những lúc lướt danh sách bạn bè Facebook, muốn nhắn ai đó "Đi cà phê không?" mà cứ chần chừ mãi. Sợ người ta bận, sợ mình làm phiền, hoặc tệ hơn là sợ chẳng còn chuyện gì chung để mà nói với nhau nữa. Những mối quan hệ xung quanh giờ cứ nhàn nhạt, xã giao, người ta đến với nhau đôi khi chỉ vì mục đích công việc hay một sự kết nối có lợi cho tương lai. Cái thời chỉ cần một tiếng ới là có mặt, cười nói cả buổi bỗng nhiên trở thành một điều gì đó xa xỉ vô cùng.
Càng lớn, chúng ta càng dễ rơi vào vòng xoáy nghi ngờ về hai chữ "lợi ích". Đã nhiều lần mình tự hỏi, liệu người ta kết bạn với nhau vì chính con người họ hay vì những gì người ta có thể nhận lại được? Nghe thì thực dụng quá, nhưng nếu nghĩ thoáng ra, lợi ích tích cực vẫn luôn tồn tại dưới những hình thái tinh tế hơn. Đó là sự cộng hưởng về năng lượng, là khi gặp nhau để cùng healing sau những ngày deadline vùi dập. Một tình bạn chất lượng thực chất là một sự trao đổi năng lượng công bằng, nơi mà cả hai đều thấy mình giàu có hơn về tâm hồn sau mỗi lần gặp gỡ.
Thật khó để thừa nhận rằng mình đang thấy cô đơn giữa một thành phố lúc nào cũng đông đúc như Hà Nội. Dù xung quanh vẫn có bạn bè, nhưng để tìm được một người cùng tần số, sẵn sàng gác lại bộn bề để đi chơi với nhau một cách vô tư sao mà khó như mò kim đáy bể. Có lẽ vì ai cũng đang mải miết chạy theo mục tiêu riêng, ai cũng sợ làm phiền người khác nên vô tình tự dựng lên những bức tường phòng thủ để tránh khỏi tổn thương. Thành ra mỗi cuộc hẹn bỗng dưng cần một lý do, mỗi tin nhắn bỗng dưng phải có một mục đích, khiến những cuộc trò chuyện chân thật, không mặt nạ, không gồng gánh bỗng trở nên xa xỉ vô cùng. Cuộc sống cứ thế trôi đi trong sự nhạt nhẽo và nhàm chán, rồi mình nhận ra cái giá của việc trưởng thành chính là phải học cách tự sưởi ấm cho bản thân, ngay cả trong những chiều mưa lạnh lẽo và đơn độc trên con đường dài phía trước.
Những trăn trở ấy cứ theo mình suốt dọc đường đi, lẫn vào tiếng mưa và tiếng động cơ xe máy, để rồi khi về đến phòng, tất cả đọng lại thành một tiếng thở dài cho cái tuổi 20, 30 đầy những chông chênh này.
Dẫu vậy, mình vẫn tin là giữa xã hội bộn bề kia, vẫn có những tâm hồn đang khao khát sự chân thành giống như mình. Sau cơn mưa trời lại sáng, hy vọng sớm thôi, chúng ta đều sẽ tìm được một cạ cứng để cùng ngồi bên nồi lẩu, cười nói thật to và thấy rằng thế giới này thực ra cũng chẳng cô đơn đến thế.