Phim Chọn Lọc

Phim Chọn Lọc Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Phim Chọn Lọc, Community Center, Da Nang.

Về chăm bố đ/ẻ ố/m, chồng gọi ngay shipper chở vali đồ của vợ qua kèm lời nhắn: “Khỏi về”; 30 phút sau, anh ta nhận tr/á...
15/11/2025

Về chăm bố đ/ẻ ố/m, chồng gọi ngay shipper chở vali đồ của vợ qua kèm lời nhắn: “Khỏi về”; 30 phút sau, anh ta nhận tr/ái đ/ắng...

Bố Lan năm nay đã ngoài 70, sống một mình ở quê. Mấy hôm nay ông bị số/t cao, phải nhập viện huyện. Nghe tin, Lan vội vàng xin phép chồng là Hùng về chăm bố vài ngày.

– Anh ơi, bố em đang yế/u lắm. Em về trông bố mấy hôm nhé, xong việc em lên ngay.
– Lúc nào nhà ngoại có chuyện là em cứ phải bỏ chồng con mà đi. Ở nhà anh còn bận, ai nấu cơm, ai chăm con? – Hùng đáp lại, giọng lạnh tanh.

Lan im lặng. Suốt 8 năm làm vợ, cô đã quá quen với sự í/ch k/ỷ của chồng. Nhưng lần này, cô không thể b/ỏ mặ/c bố. Cô thu dọn ít đồ, gửi con cho bà nội, rồi bắt chuyến xe sớm về quê.

Cả đêm ở bệnh viện, Lan không ngủ. Nhìn bố nằm thiêm thiếp, cô chỉ cầu ông sớm bình phục. Cô gọi điện về cho chồng báo tin, nhưng anh ta không nghe máy.

Sáng hôm sau, khi Lan đang thay khăn ướt cho bố, điện thoại cô reo lên. Tin nhắn từ Hùng:

“Khỏi về. Tôi gửi đồ qua rồi. Sống ở đâu thì ở đó luôn đi.”

Chưa kịp hiểu chuyện gì, cô nhận được cuộc gọi từ shipper:
– Chị ơi, em là người giao hàng từ Hà Nội, có người đặt gửi vali quần áo, ghi tên chị, địa chỉ là bệnh viện huyện…

Lan ch/ết lặ/ng. Cô chạy ra cổng bệnh viện, thấy một anh shipper đang loay hoay với chiếc vali quen thuộc của mình. Cô mở ra – toàn bộ đồ đạc, giấy tờ, thậm chí cả chiếc áo ng/ủ cô hay mặc ở nhà.

Người đàn ông ấy thật sự đã đu//ổi cô đi.

Lan ngồi sụp xuống, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Không phải vì ti/ếc cuộc hôn nhân đã rạ/n n/ứt từ lâu, mà vì cô không ngờ, người chồng từng đầu ấp tay gối lại có thể ph/ũ ph/àng đến vậy – đúng lúc cô đang l/o cho bố ố/m. Và rồi cô đã đưa ra một quyết định... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Đám cưới xong xuôi, đêm tâ;n h:ôn vợ chồng đang â-n á-i vui vẻ thì chị chồng x-ộc th-ẳng vào phòng nói một câu khiến tôi...
14/11/2025

Đám cưới xong xuôi, đêm tâ;n h:ôn vợ chồng đang â-n á-i vui vẻ thì chị chồng x-ộc th-ẳng vào phòng nói một câu khiến tôi cả đời không quên nổi

Đêm ấy, ai cũng đã ra về. Sân nhà hàng loa:ng l;ổ những vệt nước mưa cuối mùa, còn sót lại vài cánh hoa hồng tơi ra trên bậc thềm như những miếng giấy điều ai lỡ tay xé nát. T:ôi ngả đầu vào vai Hoàng trên chiếc giường mới, khăn choàng voan trắng vắt ở ghế tựa như một đám mây con lạc lối. Không khí thơm mùi xà phòng mới và hoa nhài người ta cài trong áo gối. Đèn ngủ vàng nhẹ. Một ít tiếng ph;::áo điện tử còn lắc rắc ngoài hẻm như những hạt bắp n;::ổ muộn.

Tôi vừa đặt tay lên n;g::ực chồng thì cánh cửa bật mở.

Chị của Hoàng – chị Mai – xộc thẳng vào. Ánh đèn hành lang lạ;nh ng:ắt ch::é:m ngang phòng như một vệt d-o. Chị th::ở gấp, mắt long lên như người chạy đường dài tới đích và chỉ thốt một câu, từng chữ như rơi trên sàn gạch:

“Đừng tắt đèn. Em cho chị............... Đọc tiếp tại bình luận 👇

Nghe tin chồng cũ lấy vợ tà/n tậ/t, tôi trang điểm thật lộng lẫy tới nơi tổ chức đám cưới để cư//ời nh//ạo, nhưng biết t...
14/11/2025

Nghe tin chồng cũ lấy vợ tà/n tậ/t, tôi trang điểm thật lộng lẫy tới nơi tổ chức đám cưới để cư//ời nh//ạo, nhưng biết thân phận thật sự của cô dâu, tôi về kh/óc cả đêm...

Ngày nghe tin chồng cũ – anh Hưng – sắp kết hôn, lòng tôi chợt nh/ói lên. Dù chúng tôi đã l/y h/ôn được ba năm, nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn chưa từng buô/ng b/ỏ hoàn toàn. Thế nhưng, điều khiến tôi chú ý không phải chỉ là tin anh lấy vợ mới, mà là lời bàn tán xôn xao của họ hàng và bạn bè: “Anh ấy cưới một cô gái tà//n t//ật, ngồi xe lăn, nhìn thư//ơng lắm”.

Lúc ấy, sự í/ch k/ỷ và tự cao trong tôi trỗi dậy. Tôi nghĩ thầm: “Người đàn ông từng b/ỏ r/ơi mình cuối cùng cũng chỉ tìm được một người khi//ếm khu//yết để cưới. Chẳng phải đó là sự trả giá cho sự lựa chọn của anh sao?” Ý nghĩ đó khiến lòng tôi nhẹ nhõm kỳ lạ. Tôi quyết định phải đến dự đám cưới, phải xuất hiện thật lộng lẫy, để anh và mọi người thấy rằng tôi mới là người phụ nữ xứng đáng, còn anh chỉ đang sống trong sự lựa chọn đầy t/iếc nu//ối.

Tối hôm đó, tôi đứng trước gương hàng giờ. Chiếc váy đỏ rực rỡ ô//m sá//t, mái tóc uốn cầu kỳ, lớp trang điểm sắc sảo khiến tôi tự tin như một nữ hoàng. Tôi mường tượng cảnh bước vào hội trường, mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình, rồi so sánh tôi – rạng rỡ, kiêu hãnh – với một cô dâu yế/u ớ/t, ngồi xe lăn. Chắc chắn ai cũng sẽ thấy tôi nổi bật hơn.

Tiệc cưới diễn ra ở một nhà hàng sang trọng. Tiếng nhạc rộn ràng, tiếng cười nói tấp nập. Tôi bước vào, nhận ra không ít người quen nhìn tôi với vẻ ngỡ ngàng. Tôi kiê/u hã/nh ngẩng cao đầu, như thể chính tôi mới là nhân vật trung tâm.

Rồi giây phút quan trọng cũng đến. Cánh cửa mở ra, chú rể Hưng trong bộ vest lịch lãm đẩy chiếc xe lăn tiến vào. Trên xe là cô dâu – dáng người nhỏ nhắn, gương mặt dịu dàng, nụ cười hiền lành. Tôi nheo mắt nhìn kỹ, lòng dấy lên cảm giác kh/ó t/ả... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Sắp tới ngày cưới, mẹ chồng é/p ký nhận chuyển hồi môn 10 tỷ, mẹ đẻ bảo “cứ ký đi con”, tôi làm theo rồi đợi xem kịch ha...
14/11/2025

Sắp tới ngày cưới, mẹ chồng é/p ký nhận chuyển hồi môn 10 tỷ, mẹ đẻ bảo “cứ ký đi con”, tôi làm theo rồi đợi xem kịch hay vào ngày cưới...

Ngày cưới sắp đến gần, lẽ ra tôi phải vui vẻ chuẩn bị váy áo, thiệp mời, chụp ảnh. Thế nhưng, tôi lại chìm trong áp lực vô hình từ gia đình chồng. Họ vốn nổi tiếng giàu có, nhưng càng tiếp xúc, tôi càng nhận ra sự tính toán và tha/m la/m tiềm ẩn sau vẻ bề ngoài sang trọng.

Chiều hôm ấy, mẹ chồng tương lai bất ngờ gọi tôi sang nhà. Bà đón tôi bằng nụ cười xã giao, nhưng khi ngồi vào bàn, sắc mặt lập tức thay đổi. Bà đặt trước mặt tôi một tập giấy tờ, thẳng thắn nói:

— Trước khi cưới, có một việc cô phải làm cho rõ. Tôi nghe nói mẹ cô cho cô 10 tỷ làm của hồi môn. Số tiền này, cô ký vào đây, xác nhận chuyển sang đứng tên em trai chồng cô. Nó sắp lập nghiệp, cần vốn.

Tôi s/ững người. Tôi biết mẹ mình dành dụm cả đời, bán bớt đất đai, mới có được số tiền ấy để phòng khi con gái đi lấy chồng gặp tr/ắc tr/ở. Vậy mà, chỉ sau mấy câu nói, mẹ chồng đã muốn biến tất cả thành của riêng nhà bà.

Tôi chần chừ, lắc đầu:

— Thưa bác, tiền đó là của cha mẹ con. Họ vất vả cả đời mới có được. Con không thể...

Chưa để tôi nói hết, bà gằn giọng:

— Cô định bước chân vào nhà tôi tay trắng ư? Cưới xin mà không biết nghĩ cho chồng, cho em chồng, thì sau này còn ra gì nữa? Nếu cô không ký, tôi sẽ bảo thằng Hải (chồng sắp cưới của tôi) xem lại chuyện hôn nhân này.

Tôi nghẹn ứ trong cổ. Về đến nhà, tôi vừa khóc vừa kể lại với mẹ. Tôi ngỡ bà sẽ bênh vực tôi, nhưng bà chỉ thở dài, giọng ôn tồn:

— Con cứ ký đi. Đừng lo, con gái. Đời này, thứ giữ con lại không phải là tờ giấy, mà là sự thật. Họ càng tham, càng sớm l/ộ bộ mặt. Hãy để đến ngày cưới, chúng ta cùng xem kịch hay.

Tôi nhìn mẹ, vừa ngạc nhiên vừa l/o lắ/ng, nhưng vẫn tin bà. Thế là tôi ký.

Ngày cưới diễn ra trong không khí lộng lẫy. Khách khứa đông đúc, ai nấy đều chúc phúc. Tôi khoác váy trắng, mỉm cười bước đi bên cạnh Hải. Nhưng trong lòng, tôi biết, một cơn giông đang chờ ngay trước mặt... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Cho ở nhờ 3 năm, mẹ chồng lấy nhà tôi cho em chồng làm của hồi môn, tôi âm thầm chịu đựng, chờ đến ngày dạm ngõ mới nói ...
14/11/2025

Cho ở nhờ 3 năm, mẹ chồng lấy nhà tôi cho em chồng làm của hồi môn, tôi âm thầm chịu đựng, chờ đến ngày dạm ngõ mới nói ra sự thật khiến nhà trai ch/ạy m/ất dép...

Ngày tôi và chồng cưới nhau, cha mẹ tôi thương con gái đi lấy chồng xa nên cho hẳn một căn nhà ở thành phố để hai vợ chồng an cư. Chồng tôi khi ấy còn tay trắng, mẹ chồng thì luôn miệng khen “con dâu có phúc, chồng con nhờ đó mà trưởng thành”. Tôi cũng chỉ mong cả nhà sống hòa thuận, nên chưa bao giờ nhắc đến việc nhà ấy là của cha mẹ đẻ để lại.

Cuộc sống hôn nhân trôi qua, chúng tôi sinh một bé trai kháu khỉnh. Tôi đi làm, chồng cũng ổn định công việc. Tưởng như mọi thứ êm đềm, nhưng mọi sóng gió bắt đầu từ khi em gái chồng – tên Hạnh – ra trường, thất nghiệp, rồi dọn đến nhà tôi ở tạm. Tôi không ph/ản đ/ối, vì nghĩ chị em trong nhà nương tựa nhau cũng tốt.

Nhưng “ở nhờ” một năm, hai năm… rồi ba năm, Hạnh chẳng có ý định đi đâu. Trái lại, mẹ chồng tôi thường xuyên lui tới, coi căn nhà này như nhà của mình. Bà thậm chí còn tuyên bố với họ hàng:

— Nhà này là của thằng cả, mai mốt cưới gả con gái, coi như hồi môn cho nó.

Nghe đến đó, tôi chỉ biết cười nhạt. Tôi đã quá quen với tính thi/ên v/ị của bà, nhưng chưa bao giờ nghĩ bà lại ngang nhiên lấy công sức, tài sản của bên ngoại tôi để cho con gái ru/ột của mình.

Thời gian trôi, Hạnh có người yêu – một anh chàng khá bảnh bao, nhà cũng thuộc dạng có điều kiện. Gia đình nhà trai ưng lắm, càng thêm phấn khởi khi nghe mẹ chồng tôi nói:

— Con gái tôi sẽ có sẵn nhà ở thành phố, khỏi phải lo.

Tin ấy khiến nhà trai càng sốt sắng thúc giục làm lễ dạm ngõ. Tôi nghe mà ch/ua ch/át. Từng lời bà nói, từng cái gật gù hài lòng của nhà trai, như những nh/át d/ao c/ứa vào lòng tôi.

Tôi không nói, cũng chẳng cãi. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát, chờ đến ngày sự thật được phơi bày.

Ngày dạm ngõ, nhà trai kéo đến đông đủ, ai cũng hớn hở. Hạnh mặc áo dài đỏ, tươi cười rạng rỡ. Mẹ chồng tôi hãnh diện ra mặt, liên tục khoe “của hồi môn là căn nhà to đùng ở trung tâm, chỉ chờ hai đứa về ở”.

Đến lúc bàn chuyện chính thức, đại diện nhà trai hỏi rõ:

— Vậy ngôi nhà hiện nay đứng tên ai, giấy tờ ra sao, để chúng tôi yên tâm cho con trai bước vào hôn nhân?

Không khí trong phòng bỗng chùng xuống. Mẹ chồng tôi lúng túng một chút nhưng vẫn gượng cười:

— Nhà thì để con gái tôi đứng tên, bên ngoại đã hứa cho từ lâu rồi.

Tôi ngồi im lặng suốt từ đầu, bấy giờ mới chậ/m rã/i đặt tập giấy tờ lên bàn. Tôi nhìn thẳng vào mắt nhà trai, giọng dõng dạc:

— Xi/n lỗ/i, căn nhà đó là... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Con gái đi vắng, nửa đêm con rể đột ngột gõ cửa phòng tôi, đưa ra một đề nghị khiến tôi đ-ỏ mặtTôi giật mình vì tiếng gõ...
14/11/2025

Con gái đi vắng, nửa đêm con rể đột ngột gõ cửa phòng tôi, đưa ra một đề nghị khiến tôi đ-ỏ mặt

Tôi giật mình vì tiếng gõ nhẹ như m;ỏ chim chạm vào song cửa. Ba tiếng, ngập ngừng, rồi im bặt. Gió lùa qua khe cửa sổ làm chiếc rèm bông tím ốp vào tường một lát, như ai đó khẽ ghì lòng bàn tay vào vai tôi. Đồng hồ treo tường chỉ đúng mười hai giờ bốn mươi ba phút, kim giây chạy qua con số mười hai bằng một cú nhảy khẽ khàng, không ai nghe thấy.

Linh vừa đi công tác hai hôm, dặn tôi ngủ sớm, ăn cháo gà trong tủ lạnh, tối ch:ớ mở cửa cho người lạ. Tôi đã định vặn khóa ch;ặ;t thêm một vòng, nấu cho mình ấm nước chanh, rồi ngồi nhìn cái bóng của ch:ậu tr:ầu bà loang trên tường. Không hiểu sao đ;êm nay đ;ầu nặ:ng như buộc tú;i cát, bàn tay trái tê rịn. Tôi đổ tại tuổi năm mươi lăm. Người ta nói, qua một mùa, cây bắt đầu có những tiếng ră;ng r:ắc không ai nghe ngoài chính nó.

Lần gõ thứ hai không còn nhẹ nữa. “Mẹ ơi.” Tiếng thì thầm sát mép cửa đủ để tôi nhận ra. Tôi đứng bật dậy, t;im đập một nhịp như h;ụ;t châ:n trên cầu thang.

Khải.

Tôi lu;ốn;g cuố;ng kéo then, cố chậm rãi như thể mình không h;ề vội. Cửa mở ra, đập vào mùi đêm ẩm và mùi mồ hôi của một người vừa chạy đường ngắn. Khải cởi t;rầ;n, người mư;ớt mả;i, tóc bết, mặt đ;;ỏ ga;y. Ánh đèn hành lang loang trên bờ vai nó như vệt nước phết qua cái chén sành. Trên tay nó là chiếc khăn tắ:m đã bạc, cầm chặt như một lá cờ đ:ầu hà;ng. Và rồi nó đưa ra một đề nghị mà cả đời này tôi không bao giờ quên........... Đọc tiếp tại bình luận 👇

Ph/át hiệ/n trong túi chồng có một thỏi son dùng dở, tôi âm thầm thêm vào đó 1 thứ, 2h sáng hôm sau cô bảo mẫu được đưa ...
14/11/2025

Ph/át hiệ/n trong túi chồng có một thỏi son dùng dở, tôi âm thầm thêm vào đó 1 thứ, 2h sáng hôm sau cô bảo mẫu được đưa vào viện c//ấp cứ//u, b/í m/ật của chồng tôi cũng từ đó mà v/ỡ l/ở...

Tôi và Minh kết hôn được bảy năm. Bề ngoài, chúng tôi có một gia đình trọn vẹn: công việc ổn định, một cô con gái nhỏ ngoan ngoãn, và một căn nhà ngập tiếng cười. Nhưng có những vết nứt chỉ người trong cuộc mới cảm nhận rõ.

Dạo gần đây, Minh hay về muộn, lúc thì viện cớ họp, lúc thì tiếp khách. Tôi lờ mờ cảm thấy khoảng cách lớn dần, nhưng vẫn chọn im lặng. Cho đến một buổi chiều, khi dọn áo khoác cho anh, tôi phát hiện một thỏi son màu đ/ỏ rư//ợu nằm trong túi áo. Thỏi son đã dùng dở, đầu thỏi nham nhở như có người sử dụng thường xuyên.

Tim tôi đ/ập mạ/nh. Tôi chưa từng mua loại son đó, cũng chưa bao giờ thấy Minh tặng tôi. Trong đầu tôi chỉ lóe lên một cái tên: Hồng – cô bảo mẫu trẻ trung mới đến làm việc vài tháng gần đây.

Đêm ấy, tôi tr/ằn tr/ọc mãi. Nỗi đau bị c/he gi/ấu khiến tôi nghẹ/t th/ở, nhưng tôi không muốn làm ầm lên. Tôi cần một bằng chứng rõ ràng, để chính Minh phải đối diện. Và một ý nghĩ lóe sáng trong đầu: tôi biết Hồng bị d/ị ứ/ng nặ/ng với một số loại tinh dầu hoa. Tôi lặng lẽ nhỏ vài giọt vào thỏi son, rồi đặt nó trở lại túi áo chồng.

Những ngày sau, Minh càng trở nên lấ/m l/ét. Tôi g/iả v/ờ không biết gì, quan sát mọi hành động của anh. Rồi chuyện gì đến cũng đến.

Khoảng hai giờ sáng, chuông điện thoại vang lên dồn dập. Đầu dây bên kia là một giọng nói ho/ảng hố/t:

– Chị ơi, cô Hồng đang phải nh/ập vi/ện! Hình như cô ấy bị ph/ản ứn/g d/ị ứn/g rất nặng!

Tôi lặng người. Bên cạnh, Minh nghe thấy liền hoả/ng hố/t bật dậy, mặt cắ//t không còn g//iọt m//áu. Anh vội vàng mặc quần áo, chạy đi như người m//ất h//ồn. Tôi lặng lẽ đi theo.

Tại bệnh viện, cảnh tượng khiến tim tôi thắt lại. Hồng nằm trên giường, gương mặt sưng đỏ, hơi thở gấp gáp. Bác sĩ nói cô bị phản ứng dị ứng nghiêm trọng với mỹ phẩm. Trên bàn cạnh đó, thỏi son quen thuộc nằm chơ vơ, nắp vẫn mở.

Khoảnh khắc ấy, Minh như c/hết lặ/ng. Anh lao đến, nắm tay Hồng, đôi mắt lo lắng xen lẫn ho/ảng s/ợ. Nhưng khi ánh mắt anh chạm phải tôi, anh s/ững người, lúng túng không thốt nổi lời nào.

Tôi bước đến, nhặt thỏi son lên. Giọng tôi bình thản nhưng lạ/nh l/ẽo:

– Vậy ra, đây chính là b/í m/ật của anh?

Minh ru/n r/ẩy, đôi môi mấp máy:

– Anh… anh... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Cả làng Đông cứ đến tháng 7 là bao nhiêu lợn gà trong làng l;ăn đùng ra ch-tĐêm tháng bảy ở làng Đông có thứ mùi chẳng t...
14/11/2025

Cả làng Đông cứ đến tháng 7 là bao nhiêu lợn gà trong làng l;ăn đùng ra ch-t

Đêm tháng bảy ở làng Đông có thứ mùi chẳng thể gọi tên: lẫn lộn mùi rơm ẩm từ những đụn vàng ngoài sân, mùi bùn non sông Máng vừa rút nước, mùi nắng cháy còn sót lại trong thân chuối, và… mùi t-anh nhẹ như ai vừa làm gỏi cá. Tôi mở cửa, hơi đêm thốc vào, l-ạnh tới xư-ơng số-ng. Con chó Mốc dưới chân thở khò khè, mắt lờ đờ. Lâu rồi tôi mới thấy con vật trông thẫn thờ đến vậy.

“Chị Liên ơi!”—tiếng thằng Nhàn ở đầu ngõ khản đặc—“Gà nhà em… ngã rạp hết.”

Tôi xách vội cái áo mưa, chạy theo nó. Đường làng trơn nhẫy rêu. Nhà nào cũng đèn bật sáng như có chuyện. Tới chuồng gà nhà Nhàn, đất ướt, lông vương vãi, mấy con gà mái nằm du;ỗ:i cổ, mắt tr:ợ:n t:rắ:ng. Tôi q;u:ỳ xuống, ngửi. Cái mùi khét khé::t của nắng cũ hòa với t;anh hă:ng h;::ắc. Ngón tay tôi chạm vào ch:ân gà, v:ẫn ấ:m.

“Ban chiều còn rúc rích ăn thóc, giờ…” Mẹ nó, cô Lụa, ôm đầu khóc.

“Đem mấy con còn th;oi th:ó:p ra chỗ thoáng. Đừng vứt lung tung. Khóa cửa chuồng lại đã.” Tôi nói. Giọng bình tĩnh ấy—tôi ngạc nhiên—là bản năng bám vào chút hiểu biết sinh học từ mấy năm học ngoài tỉnh. Ở làng, người ta quen chuyện mưa nắng, mất mùa, lợ:n bị sổ m:ũi, gà ủ rũ. Nhưng cái cách cả đà:n :đ:ổ r::ạp cùng một lúc… có gì đó không bình thường.

Tờ mờ sáng, tiếng kêu la truyền khắp xóm. Nhà nào cũng có gà lă:n ra ch-t. Trưa đó, tới lượt lợn. Từ sau những bờ rào dâm bụt, từng tiếng rố:ng k;ha:n rồi i:-m bặt. Đám trẻ con thôi nô đùa. Mùi ch-t chóc lẩn quẩn trên những mái rạ nóng hầm, bay lượn như đám đom đóm tàn tật.

Đến chiều, làng họp gấp ở sân đình. Ông Năm trưởng làng, dáng người thấp mà chắc, mặt rám nắng, đứng giữa sân, tay cầm chiếc loa pin. “Bà con giữ bình tĩnh. Việc đầu tiên là rào chuồng, ch;;ôn sâ;u gia cầm, gia súc ch-t. Đừng v:ứt ra sông. Tôi đã gọi thú y huyện nhưng họ bảo mai mới xuống. Để đề phòng, tối nay mời thầy về làm l;ễ g;iải hạn, gọi là c:ầu an.”

Phía dưới nhao nhao: “Đúng rồi, năm nào tới tháng bảy cũng có chuyện…”, “Năm kia chó ch-t, năm ngoái vịt ch-t… làng mình phạm m;ạch rồi.” Có người rì rầm về lần cầu bắc qua sông Máng s:-ập năm bảy lăm, mấy mạ:-ng ngư-ời trô-i theo nước, h-n chưa si;ê;u th;o;;:át.

Sân đình bày hai b;àn thờ, hương nghi ngút. Người làng chật kín, ai cũng cố dòm xem “thầy cao tay” trông ra sao. Thầy đặt túi xuống, r;út ra những tờ b:ù:::;a v::àng, những bình gốm, một thanh kiếm gỗ sơn son chạm rồng. “Đất này động,” thầy phán, giọng khàn như tiếng gió qua cửa chớp, “v:ượng cuồ:ng, su:y nh::ân. Tháng thấ:t, â:m th:ừa, dươn:g thiếu. Phải rải t:án, phả:i t:rấn.”

Thầy đ;ốt nén hương thứ nhất. Ngay lúc đó, một cơn gió ào đến từ hướng sông. Tro bay ngược, lửa ngh;iê:ng, bóng người ch:ao đ:ảo. Chuông kêu “boong” một tiế;ng dài. Ai đó hé:t l;ên. Em: b;:é trên tay m;:ẹ k;hóc thé:;;t..... Đọc tiếp tại bình luận 👇

Chồng lấy học phí của con đi mua iPhone 17 cho b//ồ nh//í, tôi nhìn thấy nhưng không làm ầm lên, 12 giờ đêm anh ta về tớ...
14/11/2025

Chồng lấy học phí của con đi mua iPhone 17 cho b//ồ nh//í, tôi nhìn thấy nhưng không làm ầm lên, 12 giờ đêm anh ta về tới nhà thì sho//ck ngất khi thấy...

Tôi và Hưng cưới nhau đã mười năm, có một đứa con trai đang học lớp 9. Gia đình không khá giả, nhưng nhờ chăm chỉ làm lụng, chúng tôi cũng đủ trang trải cuộc sống và để dành được ít tiền cho con. Tôi luôn tin rằng, chỉ cần hai vợ chồng đồng lòng, mọi k/hó kh/ăn đều có thể vượt qua.

Nhưng gần đây, Hưng thay đổi hẳn. Anh hay đi sớm về khuya, ăn mặc bảnh bao, trên người phảng phất mùi nước hoa lạ. Tôi nhói lòng, linh cảm chẳng lành. Tôi không dám khẳng định chồng ng///oại tìn///h, nhưng từng hành động của anh đều khiến tôi ngh//i ng///ờ.

Chiều hôm ấy, tôi đi rút tiền từ sổ tiết kiệm để nộp học phí kỳ mới cho con. Nhưng khi đến quầy, nhân viên báo rằng tài khoản đã bị rút sạch cách đây hai ngày. Tôi cho//áng vá//ng, tim đập loạn xạ. Lần theo giấy rút, tôi thấy chữ ký chính là của Hưng.

Tôi cầm điện thoại, định gọi hỏi chồng, nhưng rồi kìm lại. Một dự cảm thôi thúc tôi lặng lẽ theo dõi. Và quả thật, ngay chiều hôm ấy, tôi tận mắt thấy Hưng dắt một cô gái trẻ đẹp vào cửa hàng điện thoại, vui vẻ chọn mua chiếc iPhone 17 mới tinh – loại đắt nhất. Anh cười nói, rút ra xấp tiền đưa cho nhân viên, chẳng mảy may áy náy.

Tôi đứng lặng ngoài cửa kính, cổ họng nghẹn lại. Đó là tiền học phí của con – từng đồng tôi chắt chiu, từng đêm thức trắng lo toan. Vậy mà anh lại dửng dưng đem đi mua quà cho b//ồ nh///í.

Tôi có thể xông vào, làm ầm lên, nhưng tôi không làm thế. Tôi muốn để anh tự đối mặt với hậu quả.

Đêm hôm đó, tôi dỗ con ngủ sớm. Trong căn nhà vắng lặng, tôi ngồi một mình trong bóng tối, sắp đặt mọi thứ.

Gần 12 giờ đêm, cánh cửa bật mở. Hưng loạng choạng bước vào, trên môi còn phảng phất nụ cười. Nhưng khi bật đèn, anh ch/ết lặ/ng... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Giỗ bố chồng, mẹ chỉ đưa 100 nghìn rồi b/ắt tôi bỏ thêm tiền lo liệu cơm cú/ng, nhưng đến giờ ăn, cả nhà n//áo lo//ạn kh...
13/11/2025

Giỗ bố chồng, mẹ chỉ đưa 100 nghìn rồi b/ắt tôi bỏ thêm tiền lo liệu cơm cú/ng, nhưng đến giờ ăn, cả nhà n//áo lo//ạn khi nhìn thấy mâm cơm tôi bê lên…

Từ ngày lấy chồng, tôi đã quen với cảnh sống tiết kiệm ở nhà chồng. Nhưng cái sự tiết kiệm của mẹ chồng nhiều khi biến thành k/ẹt s/ỉ, khiến tôi nhiều phen bự/c b/ội.

Năm nay, đến ngày giỗ bố chồng, mẹ thản nhiên rút trong ví tờ 100 nghìn, dúi vào tay tôi:
– “Đây, tiền cỗ. Con đi chợ lo liệu đi. Thiếu thì tự bỏ thêm, con dâu trưởng thì phải lo toan cho chu toàn.”

Tôi chết lặng. 100 nghìn thì làm được gì cho một bữa giỗ? Trong khi họ hàng, anh em chắc chắn sẽ kéo đến đông. Tôi ngước nhìn bà, muốn phân trần, nhưng ánh mắt mẹ chồng s/ắc lẹ/m như thể mọi chuyện là điều hiển nhiên.

Tôi cười nhạt:
– “Vâng, con sẽ lo.”

Nhưng trong lòng đã dấy lên ngọ/n l/ửa quyết tâm. “Mẹ muốn th/ử thá/ch, é/p tôi bỏ tiền riêng? Tôi sẽ không để bà toại nguyện.”

Sáng hôm sau, tôi đi chợ thật. Nhưng thay vì mua thịt cá như mọi năm, tôi chỉ chọn những món rẻ nhất trong tầm 100 nghìn. Người bán hàng còn ngạc nhiên:
– “Giỗ mà mua chừng này thôi hả cô?”
Tôi chỉ mỉm cười:
– “Vâng, thế là đủ rồi.”

Về đến nhà, tôi bắt tay nấu nướng. Tổng cộng vỏn vẹn bốn món, tất cả đều “bình dân” hết mức có thể.

Đúng giờ trưa, họ hàng kéo về đông đủ. Ai cũng nghĩ, như mọi năm, mâm cỗ sẽ tươm tất với gà luộc, cá kho, giò chả. Mẹ chồng thì ung dung ngồi tiếp chuyện, rõ ràng tin rằng tôi sẽ phải m/óc ti/ền riêng để lo cho trọn.

Đến khi tôi bưng mâm cơm đặt xuống giữa nhà, cả phòng im phăng phắc... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Trong ngày đưa vợ vào phòng s-inh, tôi chạm mặt người yêu cũ của vợ đang đưa vợ anh ta s-inh con, và cả hai đứa trẻ đều ...
13/11/2025

Trong ngày đưa vợ vào phòng s-inh, tôi chạm mặt người yêu cũ của vợ đang đưa vợ anh ta s-inh con, và cả hai đứa trẻ đều mang chung một đặc điểm k-ỳ l-ạ

Mưa Huế tr-út như r-út nước sông Hương đổ thẳng xuống mái t-ôn bệnh viện. Ly ôm b-ụng, mỗi cơn gò là mặt nhăn nh-úm, mồ hôi rịn thành vệt trên tóc mai. Tôi đ-ánh lái vào sảnh c-ấp c-ứu, xe dừng cái k;ét. Cửa nâng mở ra, hai hộ lý xúm lại đẩy bă:ng c:a. Tôi chạy theo, túi đồ vấp vào bậc thềm rơi xuống, mấy cái t:-ã con vịt v:;ăng tung tóe.

Thang máy dành cho n;ội trú kêu ting một tiếng rồi đứng im. Hộ lý bảo: “Mưa to, đi;ện c;hập chờn, chắ:c tắ:c nghẽn, lên thang bộ nhanh anh.” Tôi cúi người đỡ lưng Ly, đếm từng bậc, mỗi nh;ịp th;ở là một con d-o mỏng c:ắt vào bắp tay.

Tầng sáu. Khoa Sản. Mùi cồn iod, mùi mưa ẩm, mùi gối gấp có hơi người. Ly được đưa vào phòng ch;ờ sinh, y tá đưa cho tôi một chiếc áo blue mỏng màu lam, bảo mặc vào nếu muốn ở cạnh. Tôi gật đầu. Trong lúc luống cuống cài khuy, tôi chợt bắt gặp một gương mặt rất quen ở hàng ghế đối diện.

Người đó đứng bật dậy, mắt mở to, tròn như bật lửa. “An?”

“Hoàng?”

Gió hắt qua hành lang, mưa tạt vào ô cửa sổ, tiếng mưa bật lộp bộp như ai gõ nhanh trên mặt bàn. Giữa tiếng mưa, tiếng một người phụ nữ r;ít qua kẽ răng. Tôi quay lại—một chị mặc váy bầu, tay ôm bụng, đau đến t:ím mặt. Hoàng đỡ lấy. Anh giật mình khi thấy tôi nhìn và chậm rãi nói: “Vợ tớ… đ:au từ chiều. Không ngờ lại vào trúng đêm này.”

Tôi ậm ừ. Bất giác, hai người đàn ông từng đứng hai đầu một cái tên giờ đứng chung một hành lang, tay ai cũng run.

Ngày xưa, Hoàng là người yêu cũ của Ly. Hai người yêu nhau từ thời đại học ở Huế, chia tay năm cuối vì chuyện gia đình và công việc. Khi tôi gặp Ly trong một buổi nhận lớp mới ở Đà Nẵng, mọi thứ giữa chúng tôi như trò ghép hình khớp đến lạ. Tôi nghe tên Hoàng qua một hai câu chuyện, một cái nhíu mày dịu, một cái thở dài hồi lâu rồi thôi.

Vậy mà đêm nay, bến đò cũ lại neo cùng một bờ.

Ly được đưa vào phòng sinh số 5. Vợ Hoàng—Trang—vào phòng số 7. Loa phóng thanh rè rè thông báo các chỉ số, tiếng tr;ẻ c:on khóc từ phòng sơ sinh vọng ra thi thoảng như một cái g:õ vào lồng ng-ực. Tôi đứng bên cửa kính phòng đợi, nhìn lên trần nhà nơi bóng đèn tầng sáu rung khẽ. Mưa ngừng một lát, rồi lại ào vào.

Bất ngờ, đèn tắt phụt. Hành lang chìm trong bóng tối dày, chỉ còn ánh sáng đỏ của đèn k:hẩn c;ấp nhấp nháy. Một y tá chạy vội, kêu: “Máy phát điện sắp lên lại. Ai có người th:ân trong phòng sinh thì cứ bình tĩnh, đừng chen.” Tôi nghe tim mình đ;ập thì:nh thịch như một chiếc trống chiêng. Mấy giây sau máy ph;át nổ gi;-ật, ánh đèn vàng hắt trở lại, trần nhà rung rung thành một đường sóng.

Rồi tiếng khóc cất lên từ phòng số 5. Nhọn, chắc, đầy sinh khí. Tôi bị đẩy ra khỏi ghế bởi chính mình, phóng lại gần. Một y tá mở cửa, hỏi: “Anh An phải không? Chúc mừng, bé ;trai kháu lắm!”

Tôi thấy mình cười to, môi tôi ướt nước mắt từ lúc nào không biết. Mọi thứ chao đảo như vừa qua một trận bão—rồi yên. Năm phút sau, tiếng khóc nữa từ phòng số 7. Hoàng đứng bật dậy, mắt anh cũng ướt, cái cúi đầu của anh có thứ gì đó rất quen lòng người.

Ở phòng s;ơ sinh, sau thủ tục khử trùng tay dài dằng dặc, tôi được nhìn con qua lớp kính. Thằ:ng nh:ỏ nằm trong lồng ấp b;é x;íu, da nó đ;ỏ au như con tô:m m:ới luộc, mắt nhắm nghiền, nắm tay khép hờ. Tôi đang ngắm thì giật mình, sao 2 đứa tr-ẻ giống nhau đến kỳ lạ......... Đọc tiếp tại bình luận 👇

Mẹ chồng đưa tôi 2 triệu để nấu 20 mâm cỗ mừng thọ 60 tuổi, đến ngày, tôi bê lên 20 thùng mì gói và nói 1 câu khiến cả h...
13/11/2025

Mẹ chồng đưa tôi 2 triệu để nấu 20 mâm cỗ mừng thọ 60 tuổi, đến ngày, tôi bê lên 20 thùng mì gói và nói 1 câu khiến cả họ x/anh lé/t m/ặt m/ày...

Tôi về làm dâu nhà chồng đã gần 10 năm. Cuộc sống vốn không khá giả, nhưng tôi luôn cố gắng hết sức vun vén gia đình. Chồng làm công nhân, lương ba cọc ba đồng, còn tôi mở một quán nước nhỏ trước ngõ. Hễ trong nhà có chuyện lớn nhỏ gì, tôi đều đứng mũi chịu sào, nhưng dường như trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn chỉ là "con dâu ngh/èo tú/ng".

Ngày mẹ tròn 60 tuổi, bà muốn tổ chức một bữa tiệc thật linh đình, mời họ hàng xa gần đến chung vui. Mấy hôm trước, bà gọi tôi vào buồng, dúi vội vào tay tôi 2 triệu rồi nói:
– Con đi chợ lo cho mẹ 20 mâm cỗ. Làm cho tử tế, để họ hàng khỏi ch//ê c//ười.

Tôi sữ//ng s//ờ. Hai triệu đồng, trong thời buổi này, e rằng chỉ đủ mua vài bó rau với cân thịt. Tôi ngập ngừng hỏi lại:
– Mẹ ơi, hai mươi mâm thì chắc cần nhiều hơn…
Mẹ chồng trừng mắt:
– Nhà này k/hó kh/ăn, chẳng lẽ con muốn bày vẽ làm gì? Cứ xoay xở đi, khéo léo thì thiếu gì cách!

Tôi c/ắn môi, không nói thêm gì. Nhưng trong lòng thì qu/ặn th/ắt. Tôi biết, nếu hôm đó mâm cỗ không ra hồn, người ta sẽ chẳng trá/ch ai khác ngoài tôi – đứa con dâu "nội trợ chính". Họ sẽ bảo tôi vụ/ng, sẽ nói tôi c//oi thư//ờng mẹ chồng.

Suốt mấy ngày, tôi trằn trọc suy nghĩ. Nếu vay mượn bạn bè để làm cỗ, tôi biết chắc mình chẳng bao giờ trả nổi. Mà bỏ mặc cũng không xong. Tôi nhìn chồng, thấy anh lặng lẽ mà thương, nhưng anh cũng b/ất lự/c. Tiền lương tháng vừa rồi anh mới đưa mẹ để sắm sửa.

Cuối cùng, tôi nghĩ ra một cách. Có thể nhiều người sẽ c//hê cư/ời, nhưng tôi tin chỉ khi làm như vậy, họ mới hiểu nỗi lòng của tôi.

Ngày mừng thọ, họ hàng nội ngoại kéo đến đông kín. Ai nấy đều háo hức chờ xem bữa tiệc "trọng đại". Trong sân, mấy chiếc bàn dài đã được kê ngay ngắn. Đúng giờ, tôi cùng chồng bê ra từng thùng mì gói, xếp thành 20 chồng cao ngất. Mọi người tròn mắt ngơ ngác, x/ì xà/o b/àn t/án. Mẹ chồng mặt t/ái m/ét, giọng ru/n lên:
– Cái gì đây? Sao lại thế này?

Tôi bình tĩnh đứng lên, nhìn thẳng vào họ hàng, rồi nói chậm rãi... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Address

Da Nang
700000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phim Chọn Lọc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share