Luật sư tư vấn Ly hôn

Luật sư tư vấn Ly hôn Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Luật sư tư vấn Ly hôn, Nonprofit Organization, Buon Ma Thuot.

Tư vấn pháp lý | Soạn đơn – gửi file
Phí: 300–500k/việc
Dân sự • Thừa kế • HN&GĐ • Đất đai • Hình sự
Thành lập DN • Xác nhận quảng cáo
Nhận tham gia tố tụng ⚖️

15/04/2026

Cách kê khai nộp thuế cá nhân , hộ kinh doanh

08/04/2026

Khi hôn nhân rơi vào tình trạng đổ vỡ do vợ ngoại tình, nhiều người chồng mặc định rằng mình sẽ có lợi thế tuyệt đối khi giành quyền nuôi con. Tuy nhiên, dưới góc độ pháp luật, đây là một suy nghĩ chưa chính xác.

Theo quy định của Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, việc ai được trực tiếp nuôi con sau ly hôn không phụ thuộc hoàn toàn vào lỗi của vợ hay chồng, mà Tòa án sẽ xem xét dựa trên nguyên tắc cao nhất: quyền lợi mọi mặt của con.

Trước hết, cần phân biệt rõ:
👉 Ngoại tình là hành vi vi phạm nghĩa vụ vợ chồng, có thể là căn cứ để ly hôn, nhưng không phải yếu tố quyết định trực tiếp quyền nuôi con.

Tòa án sẽ xem xét các yếu tố chính như:

Điều kiện kinh tế: thu nhập, chỗ ở ổn định
Thời gian chăm sóc, giáo dục con
Môi trường sống, đạo đức, lối sống
Sự gắn bó thực tế giữa con và cha/mẹ
Độ tuổi của con (đặc biệt dưới 36 tháng thường ưu tiên mẹ, trừ trường hợp không đủ điều kiện)

Trong trường hợp người vợ ngoại tình nhưng vẫn đảm bảo tốt việc chăm sóc con, có thu nhập ổn định, môi trường sống phù hợp, thì chưa chắc người chồng sẽ được giao quyền nuôi con.

Ngược lại, nếu chứng minh được rằng hành vi ngoại tình đi kèm với việc:

Bỏ bê con
Ảnh hưởng xấu đến môi trường sống của con
Không đảm bảo điều kiện nuôi dưỡng

thì đây mới là yếu tố quan trọng để Tòa cân nhắc giao con cho người cha.

Một điểm rất quan trọng:
👉 Người muốn giành quyền nuôi con phải có chứng cứ cụ thể, không chỉ là lời nói. Ví dụ: hình ảnh, tin nhắn, xác nhận, hoặc các tài liệu chứng minh điều kiện nuôi con của mình tốt hơn.

Tóm lại, trong các vụ ly hôn:

Ngoại tình không đồng nghĩa mất quyền nuôi con
Và cũng không đồng nghĩa bên kia chắc chắn thắng

Mọi quyết định đều xoay quanh một điều duy nhất: điều gì tốt nhất cho đứa trẻ.

Hashtag:

Dự kiến quy trình trở thành luật sư
06/04/2026

Dự kiến quy trình trở thành luật sư

22/03/2026

Có một sự thật khá “đau nghề” là: khách hàng khi tìm tới luật sư rất hay che giấu toàn bộ hoặc một phần sự thật. Không hẳn vì họ muốn lừa dối, mà vì sợ bất lợi, ngại bị đánh giá, hoặc đơn giản nghĩ rằng có những chi tiết “không quan trọng”.
Nhưng trong pháp lý, đôi khi chỉ một chi tiết nhỏ cũng có thể thay đổi toàn bộ hướng đi của vụ việc. Việc không nói hết ngay từ đầu dễ khiến luật sư tư vấn sai, chiến lược lệch, và đến khi sự thật “lộ ra” thì đã quá muộn để xoay chuyển.
Luật sư giống như bác sĩ — muốn chữa đúng thì phải biết đúng bệnh. Và sự thật, dù khó nói, vẫn luôn là nền tảng của mọi giải pháp đúng đắn.

21/03/2026

Phụ nữ hiện đại giờ ko khác với đàn ông là mấy. Khi khó khăn, vất vả ai là người đàn ông kề cận với mình.
Tới khi có thành tựu, sự nghiệp và có tí chút kinh tế thì lập tức quay sang chê bai chồng ko xứng, nữ cường tự chủ, ko tôn trọng chồng mình và tìm đủ mọi cách để ly hôn để tự do.
Thật ra họ chưa bao giờ biết rõ vị trí và thân phận của chính mình. Bởi nếu thật sự họ hoành tráng như cái cách họ nghĩ thì vào những năm tháng trẻ trung độc thân và xinh đẹp thì họ sẽ lấy người khác rồi, hoặc người mà họ đánh giá hơn chồng hiện tại rồi. Ra đường được người này kia khen ngợi vài câu mời lơi, rồi tự huyễn hoặc bản thân mình tài giỏi hơn. Đó là một tư duy tự huỷ, ảo tưởng và mơ hồ trong hôn nhân

21/03/2026

Mình đã nhận được hơn 50 lượt bày tỏ cảm xúc cho bài viết trong tuần qua! Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình nhé! 🎉

21/03/2026

“Ủy quyền toàn quyền = trao luôn quyền bán đất” – đây không phải câu nói dọa, mà là hệ quả pháp lý rõ ràng.
Theo quy định của Bộ luật Dân sự 2015, hợp đồng ủy quyền là sự thỏa thuận, theo đó bên được ủy quyền được nhân danh bên ủy quyền thực hiện giao dịch trong phạm vi được giao. Khi nội dung ghi nhận quyền “quản lý, sử dụng, chuyển nhượng, định đoạt…”, thì người được ủy quyền có quyền ký hợp đồng chuyển nhượng thay cho chủ đất.
Đối chiếu Luật Đất đai , nếu việc chuyển nhượng được lập đúng hình thức, có công chứng/chứng thực và bên nhận chuyển nhượng ngay tình, thì giao dịch đó vẫn có hiệu lực pháp luật.
Điểm mấu chốt là: pháp luật bảo vệ bên thứ ba ngay tình, chứ không bảo vệ sự chủ quan của người ủy quyền. Vì vậy, trong nhiều trường hợp, người chủ đất không thể đòi lại tài sản, mà chỉ có thể khởi kiện người được ủy quyền để yêu cầu bồi thường thiệt hại.
Chỉ khi chứng minh được hợp đồng ủy quyền vô hiệu (bị lừa dối, ép buộc…), hoặc người được ủy quyền vượt quá phạm vi, hoặc bên mua không ngay tình, thì mới có cơ hội yêu cầu hủy giao dịch.
👉 Bài học đắt giá:
Không ký “ủy quyền toàn quyền” nếu không kiểm soát được rủi ro.
📌 Hashtag

20/03/2026

Trong nhiều gia đình, việc ba mẹ ưu tiên cho đất con trai vẫn diễn ra phổ biến, xuất phát từ quan niệm truyền thống như “con trai giữ đất”, “nối dõi, thờ cúng”. Tuy nhiên, xét dưới góc độ pháp luật, cần phân biệt rõ giữa việc tặng cho tài sản khi còn sống và việc phân chia di sản thừa kế sau khi chết.
Trường hợp thứ nhất, nếu ba mẹ còn sống và thực hiện việc tặng cho quyền sử dụng đất, thì theo quy định của Bộ luật Dân sự 2015, họ có toàn quyền định đoạt tài sản của mình. Điều này có nghĩa là ba mẹ có thể cho riêng con trai mà không bắt buộc phải chia đều cho các con. Tuy nhiên, nếu tài sản là tài sản chung của vợ chồng thì việc tặng cho phải có sự đồng ý của cả hai người, nếu không sẽ tiềm ẩn nguy cơ tranh chấp.
Trường hợp thứ hai, nếu ba mẹ qua đời mà không để lại di chúc, thì di sản sẽ được chia theo pháp luật. Theo Điều 651 Bộ luật Dân sự 2015, hàng thừa kế thứ nhất bao gồm vợ, chồng, cha mẹ và các con, không phân biệt con trai hay con gái. Những người này được hưởng phần di sản bằng nhau. Như vậy, trong gia đình có 4 anh em, dù là trai hay gái thì đều có quyền ngang nhau đối với di sản.
Trường hợp thứ ba, nếu ba mẹ có lập di chúc và chỉ để lại tài sản cho con trai, thì về nguyên tắc, ý chí này được tôn trọng. Tuy nhiên, pháp luật vẫn bảo vệ quyền lợi của một số chủ thể nhất định theo Điều 644 Bộ luật Dân sự 2015 – tức là những người thừa kế không phụ thuộc vào nội dung di chúc, bao gồm vợ, chồng, cha mẹ, con chưa thành niên hoặc con đã thành niên nhưng không có khả năng lao động. Những người này vẫn được hưởng một phần di sản nhất định theo quy định.
Từ thực tiễn cho thấy, việc chỉ cho con trai mà không có sự giải thích rõ ràng hoặc không lập văn bản hợp pháp thường là nguyên nhân dẫn đến tranh chấp giữa các anh chị em. Vì vậy, để hạn chế rủi ro, ba mẹ nên thể hiện ý chí rõ ràng bằng văn bản, thực hiện công chứng và trao đổi minh bạch trong gia đình.
Tóm lại, pháp luật không cấm việc cho riêng con trai khi còn sống, nhưng khi chia thừa kế thì nguyên tắc là bình đẳng, không phân biệt giới tính, trừ khi có di chúc hợp pháp và vẫn phải đảm bảo quyền lợi của các chủ thể được pháp luật bảo vệ.

20/03/2026

Trong quá trình tư vấn và lập di chúc, một thực tế rất phổ biến là nhiều gia đình có xu hướng “chừa lại một suất đất” cho cháu đích tôn. Đây không đơn thuần là việc phân chia tài sản, mà còn gắn với yếu tố truyền thống, quan niệm nối dõi, giữ đất hương hỏa và duy trì “gốc rễ” của gia đình. Ở góc độ tình cảm, mong muốn này hoàn toàn dễ hiểu, thậm chí được xem là hợp lý trong nhiều bối cảnh văn hóa.
Tuy nhiên, dưới góc độ pháp luật, việc định đoạt tài sản như vậy cần được nhìn nhận một cách thận trọng. Theo quy định tại Điều 624 Bộ luật Dân sự 2015, cá nhân có quyền lập di chúc để định đoạt tài sản của mình. Điều này đồng nghĩa với việc người lập di chúc hoàn toàn có thể để lại tài sản cho cháu, kể cả cháu đích tôn. Tuy nhiên, quyền này không phải là tuyệt đối.
Cụ thể, Điều 644 Bộ luật Dân sự 2015 quy định về “người thừa kế không phụ thuộc vào nội dung di chúc”, bao gồm vợ, chồng, cha mẹ, con chưa thành niên hoặc con đã thành niên nhưng không có khả năng lao động. Những người này vẫn được hưởng một phần di sản bắt buộc, tối thiểu bằng hai phần ba suất của một người thừa kế theo pháp luật, dù không được chỉ định trong di chúc hoặc bị cho hưởng ít hơn.
Như vậy, trong trường hợp người lập di chúc “chừa suất đất cho cháu đích tôn” nhưng lại bỏ qua hoặc phân chia không hợp lý đối với các chủ thể thuộc diện thừa kế bắt buộc, thì khi phát sinh tranh chấp, di chúc có thể bị điều chỉnh để đảm bảo quyền lợi cho những người này. Đây chính là nguyên nhân khiến nhiều vụ việc tưởng chừng chỉ là “ý nguyện gia đình” lại trở thành tranh chấp pháp lý kéo dài.
Ngoài ra, cần lưu ý rằng cháu chỉ thuộc hàng thừa kế theo pháp luật trong trường hợp thừa kế thế vị (Điều 652 Bộ luật Dân sự 2015), tức là khi cha hoặc mẹ của cháu (là con của người để lại di sản) đã chết trước hoặc chết cùng thời điểm với người để lại di sản. Nếu không thuộc trường hợp này, cháu không đương nhiên có quyền hưởng di sản nếu không có di chúc.
Từ góc độ thực tiễn hành nghề, có thể thấy rằng việc “ưu tiên cháu đích tôn” dễ dẫn đến tâm lý so sánh, bất mãn giữa các con trong gia đình, đặc biệt khi tài sản có giá trị lớn như quyền sử dụng đất. Khi đó, tranh chấp không chỉ là vấn đề pháp lý mà còn làm rạn nứt tình cảm gia đình.

Do đó, nếu thực sự muốn để lại tài sản cho cháu đích tôn, người lập di chúc cần thực hiện một cách minh bạch, hợp pháp, đồng thời cân nhắc đầy đủ quyền lợi của các chủ thể khác theo quy định pháp luật. Quan trọng hơn, nên có sự trao đổi trước trong gia đình để hạn chế tối đa những mâu thuẫn có thể phát sinh sau này.

19/03/2026

Trong thực tế, không ít trường hợp người chồng vì mâu thuẫn tình cảm đã lập di chúc để lại toàn bộ quyền sử dụng đất cho người khác (thậm chí là người tình), với mong muốn “không cho vợ một đồng nào”. Tuy nhiên, dưới góc độ pháp luật, việc định đoạt tài sản bằng di chúc không phải là quyền tuyệt đối, mà vẫn bị giới hạn bởi những quy định mang tính bảo vệ quyền lợi của một số chủ thể nhất định.
Theo quy định tại Điều 624 Bộ luật Dân sự 2015, di chúc là sự thể hiện ý chí của cá nhân nhằm chuyển tài sản của mình cho người khác sau khi chết. Về nguyên tắc, người lập di chúc có quyền định đoạt tài sản cho bất kỳ ai. Tuy nhiên, quyền này không phải là vô hạn. Pháp luật đặt ra một cơ chế đặc biệt nhằm bảo vệ những người có quan hệ huyết thống hoặc hôn nhân gần gũi với người chết.
Cụ thể, Điều 644 Bộ luật Dân sự 2015 quy định về “người thừa kế không phụ thuộc vào nội dung của di chúc”. Theo đó, vợ, chồng, cha mẹ, con chưa thành niên hoặc con thành niên không có khả năng lao động vẫn được hưởng một phần di sản, dù không được chỉ định trong di chúc hoặc bị cho hưởng ít hơn. Phần này được xác định tối thiểu bằng hai phần ba suất của một người thừa kế theo pháp luật.
Như vậy, trong trường hợp người chồng để lại toàn bộ tài sản cho “bồ”, thì người vợ hợp pháp vẫn có quyền yêu cầu chia phần di sản bắt buộc theo quy định nêu trên, trừ trường hợp người vợ từ chối nhận di sản hoặc thuộc trường hợp không có quyền hưởng di sản theo luật.
Quy định này thể hiện rõ tính nhân văn của pháp luật Việt Nam: không cho phép việc lập di chúc trở thành công cụ để tước bỏ hoàn toàn quyền lợi chính đáng của những người thân thuộc, đặc biệt là vợ hoặc chồng hợp pháp. Đồng thời, nó cũng là cơ chế cân bằng giữa quyền tự do định đoạt tài sản và nghĩa vụ gia đình.
Tóm lại, dù người chồng có ghét vợ và cố tình để lại toàn bộ tài sản cho người khác, thì di chúc đó vẫn không thể loại bỏ hoàn toàn quyền thừa kế của người vợ. Pháp luật luôn dành cho người vợ một “phần tối thiểu bắt buộc” – và đó là giới hạn mà di chúc không thể vượt qua.

19/03/2026

Theo Điều 81 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, pháp luật quy định con dưới 36 tháng tuổi ưu tiên giao cho mẹ trực tiếp nuôi. Tuy nhiên, quy định này không phải là “mặc định tuyệt đối”, mà có một ngoại lệ rất quan trọng: trừ trường hợp người mẹ không đủ điều kiện để trực tiếp trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con.
Ở đây, cần hiểu đúng bản chất: pháp luật không bảo vệ quyền của cha hay mẹ, mà bảo vệ quyền lợi tốt nhất của đứa trẻ.
Trong thực tế, việc người mẹ bỏ nhà đi theo người khác, không trực tiếp nuôi con, để con cho chồng và ông bà chăm sóc trong thời gian dài là một yếu tố cực kỳ bất lợi khi giải quyết tranh chấp quyền nuôi con. Hành vi này có thể bị Tòa án đánh giá là:
Không thực hiện nghĩa vụ của người mẹ đối với con;
Không đảm bảo sự ổn định về môi trường sống và tâm lý cho trẻ;
Thiếu sự gắn bó thực tế trong quá trình nuôi dưỡng.
Trong khi đó, nếu người cha chứng minh được rằng:
Mình đang trực tiếp chăm sóc con ổn định;
Có chỗ ở, thu nhập, thời gian và điều kiện nuôi dưỡng phù hợp;
Đứa trẻ đang phát triển bình thường, được chăm sóc tốt;
thì Tòa án hoàn toàn có cơ sở để giao con cho người cha, kể cả khi con chưa đủ 36 tháng tuổi.
Điểm mấu chốt trong các vụ án dạng này không nằm ở “giới tính của người nuôi” hay “độ tuổi của con” một cách máy móc, mà nằm ở việc ai là người thực sự hiện diện, thực sự chăm sóc và đảm bảo tương lai tốt hơn cho đứa trẻ.
💔 Một sự thật khá phũ: chỉ cần rời khỏi con một thời gian đủ dài, đánh mất vai trò chăm sóc trực tiếp, thì dù là mẹ – người vốn được ưu tiên theo luật – cũng có thể mất quyền nuôi con.

Address

Buon Ma Thuot

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Luật sư tư vấn Ly hôn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share