Tìm Hiểu Ơn Gọi Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn - Nhật Bản

Tìm Hiểu Ơn Gọi Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn - Nhật Bản Tìm Hiểu Ơn Gọi Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn - Nhật Bản, コミュニティセンター, Osakaの連絡先情報、マップ、方向、お問い合わせフォーム、営業時間、サービス、評価、写真、動画、お知らせ。

Ơn Gọi và Sứ Mệnh của Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn được thể hiện qua ba chiều kích : Tận Hiến Cho Thiên Chúa – Với Tính Cách Cộng Đoàn –
Để Phục Vụ Chúa Kito Nơi Người Nghèo .

09/05/2026

MỪNG LỄ MẸ THÁNH LOUISE DE MARILLAC , ĐỒNG SÁNG LẬP T.H NỮ TỬ BÁC ÁI VINH SƠN.
Chúng con nhớ lời di chúc của Mẹ nhắn nhủ .. “Hãy chăm sóc
phục vụ người nghèo …”
hôm nay cùng với các thiện nguyện viên chúng con thực hành điều Mẹ nhắn nhủ ..Chia sẻ niềm vui đến với “ thân chủ “..

09/05/2026
Ngày 09/05Mừng kính Thánh Louise de Marillac, đồng sáng lập “ Tu Hội Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn” DI CHÚC THIÊNG LIÊNG CỦA MẸ ...
09/05/2026

Ngày 09/05
Mừng kính Thánh Louise de Marillac, đồng sáng lập “ Tu Hội Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn”

DI CHÚC THIÊNG LIÊNG CỦA MẸ THÁNH
1. Hãy cầu nguyện nhiều với Đức Trinh Nữ Maria
2. Hãy chăm sóc phục vụ Người Nghèo
3. Hãy sống chung với nhau trong sự đoàn kết và thân tình .
…….

THÁNH LOUISE DE MARILLAC, ĐỒNG SÁNG LẬP TU HỘI NỮ TỬ BÁC ÁI VINH SƠN..
“Thánh bổn mạng của tất cả những người tham gia vào các hoạt động xã hội Kitô giáo.

..THÁNH LOUISE
“ĐẶT NGƯỜI NGHÈO LÊN TRÊN HẾT”

Là một người mẹ, một góa phụ, một giáo viên, một nhân viên xã hội, một y tá và một người sáng lập, Thánh Louise de Marillac đã hiện thân cho mọi vai trò trong cuộc đời của một người phụ nữ.

Sinh ngày 12 tháng 8 năm 1591 tại Paris, bà là con ngoài giá thú và không bao giờ biết danh tính của mẹ mình. Cha bà, ông Louis de Marillac, một thành viên của tầng lớp quý tộc, đã chính thức thừa nhận bà. Khi ông tái hôn, Louise được giao phó cho Tu viện Hoàng gia của các sơ Đaminh ở Poissy chăm sóc, nơi dì của bà là một nữ tu. Trải nghiệm này đã nuôi dưỡng sâu sắc hành trình thiêng liêng của bà. Khi cha bà qua đời, bà mười ba tuổi và chú Michel trở thành người giám hộ của bà. Bà rời Poissy và ghi danh vào một trường nội trú dành cho nữ sinh, nơi bà có cơ hội học hỏi nhiều kỹ năng nội trợ và phát triển khả năng tổ chức mạnh mẽ.

Ở tuổi mười lăm, bà cảm thấy được ơn gọi trở thành một nữ tu trong một dòng tu nhặt phép như dòng Capuchin, nhưng bề trên của tu viện đã từ chối bà vì sức khỏe yếu ớt của bà. Bà vô cùng thất vọng nhưng chấp nhận quyết định đó.
Năm 1613, bà kết hôn với Antoine Le Gras, một địa chủ kiêm thư ký của Nữ hoàng Pháp, và có một con trai với ông. Năm 1622, chồng bà lâm bệnh và cuộc sống gia đình trở nên khó khăn. Trong thời gian này, Louise trải qua những xung đột nội tâm sâu sắc: bà đã không giữ lời hứa với Chúa là trở thành một nữ tu, và giờ đây chồng bà lại ốm nặng. Bà trải qua những giai đoạn trầm cảm và đau khổ, vật lộn với nhiều nghi ngờ về đức tin của mình.

Vào Lễ Ngũ Tuần năm 1623, tại giáo xứ Saint-Nicolas-des-Champs ở Paris, bà nhận được sự soi sáng từ Chúa, giải thoát bà khỏi những nghi ngờ. Trong khi cầu nguyện, bà hiểu rằng vị trí của mình là bên cạnh chồng và Chúa hiện diện trong cuộc hôn nhân của bà. Bà nhận ra rằng một ngày nào đó bà sẽ sống trong một cộng đoàn tận hiến để phục vụ người khác, “ra và vào” – một hình thức đời sống tu trì không thể tưởng tượng nổi vào thời điểm mà tất cả các nữ tu đều sống trong tu viện kín.

Trong thị kiến ​​này, một linh mục cũng hiện ra với bà, người mà sau này bà nhận ra là Thánh Vinh Sơn Phao lô, là cha giải tội và cộng sự tương lai của bà trong việc phục vụ.

Tháng 12 năm 1625, Antoine qua đời, để lại Louise góa bụa với nguồn tài chính hạn hẹp và buộc phải chuyển đi. Thánh Vinh Sơn Phaolô sống gần nhà mới của bà và trở thành người hướng dẫn tinh thần của bà. Năm 1629, Thánh Vinh Sơn, đấng sáng lập Tu Hội Truyền Giáo (Lazarist), đã mời bà Louise hỗ trợ ngài trong các Hội Huynh đệ Bác ái, hoạt động tại các giáo xứ trên khắp nước Pháp. Bà Louise toàn tâm toàn ý cống hiến cho sứ mệnh mới này, thực hiện nhiều chuyến thăm để đảm bảo tốt việc phục vụ, xem xét hồ sơ tài chính và báo cáo của các quản lý, và khuyến khích các tình nguyện viên nhìn thấy Chúa Kitô trong những người mà họ phục vụ. Tuy nhiên, bà nhận ra rằng các Nữ Tử Bác Ái không thể tự mình quản lý mọi việc.

Rồi bước ngoặt đã đến. Khoảng năm 1630, một thiếu nữ miền quê, Marguerite Naseau, đã đề nghị giúp đỡ các Nữ tử. Những thiếu nữ nông thôn khác cũng noi theo. Thánh Vinh Sơn đã giao phó cho bà Louise việc đào tạo thực tiễn và tinh thần cho những thiếu nữ này. Sau một thời gian dài suy ngẫm và cầu nguyện, vào ngày 29 tháng 11 năm 1633, Tu Hội Nữ Tử Bác Ái được thành lập.

Thánh Louise qua đời vào ngày 15 tháng 3 năm 1660, vài tháng trước khi Thánh Vinh Sơn qua đời. Đức Giáo hoàng Pio XI đã phong thánh cho bà vào năm 1934. Vào ngày 10 tháng 2 năm 1960, Đức Giáo hoàng Gioan XXIII tuyên phong bà là “Thánh bổn mạng của tất cả những người tham gia vào các hoạt động xã hội Kitô giáo”.

Nguồn: vaticanstate.va/
Ban Truyền thông chuyển ngữ

07/05/2026

This presentation explores Louise de Marillac's inspiration, collaboration with Vincent de Paul, and the early development of the Daughters of Charity serving the poor and sick in 17th-century France.

05/05/2026

Mời bạn cùng tham gia ơn gọi nữ tử bác ái Thánh Vinh Sơn .

 ! Hãy cùng tham gia “ Ơn gọi Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn, dù bạn ở bất cứ nước nào !!!“Tình yêu vượt qua biên giới :Việ...
04/05/2026

! Hãy cùng tham gia “ Ơn gọi Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn, dù bạn ở bất cứ nước nào !!!
“Tình yêu vượt qua biên giới :
Việt nam - Nhật bản - Philippines..”
TẤT CẢ LÀ HỒNG ÂN ..!
NIỀM VUI TẠ ƠN CHÚA CÙNG TU HỘI NỮ TỬ BÁC ÁI THÁNH VINH SƠN - TỈNH DÒNG Á CHÂU ĐÓN CHÀO 6 TÂN CHUẨN SINH ( 1 Việt Nam, 5 Philippines)
Chúc mừng Anna Dạ Thảo và các em Tân Chuẩn Sinh luôn tràn đầy ơn Chúa trong giai đoạn mới.
…..

With hearts full of gratitude and joy, we extend our warmest greetings and heartfelt congratulations to Hermanitas Thi Thu Thao NGUYEN, Regina DAWING, Kristen Joy MARIBAO, Lenly Grace GARGANZA, Justine RAZ, and Beberose OLIVAR on your acceptance into the Postulancy.

This beautiful step marks not just a new beginning, but a deeper response to God’s loving call. May your “yes” continue to be strengthened by grace, guided by faith, and sustained by love. As you journey forward, may you grow ever more in your desire to serve, to love, and to follow Christ wholeheartedly.

Be assured of our prayers as you enter this meaningful journey of formation. May the Lord who has begun this good work in you bring it to fulfillment.

💙Are you also discerning your path? Come and journey with us. Open your heart to God’s call and discover the joy of a life given in love and service. 😇

Dare. Love. Serve. 💙

04/05/2026
ĐÓN CHÀO THÁNG 5 - THÁNG HOA TÔN KÍNH MẸ MARIA . KÍNH CHÚC MỌI NGƯỜI 1 THÁNG MỚI BÌNH AN….Tháng Hoa (tháng 5) là thời gi...
01/05/2026

ĐÓN CHÀO THÁNG 5 - THÁNG HOA TÔN KÍNH MẸ MARIA . KÍNH CHÚC MỌI NGƯỜI 1 THÁNG MỚI BÌNH AN….

Tháng Hoa (tháng 5) là thời gian đặc biệt trong Giáo hội Công giáo dành riêng để tôn vinh Đức Mẹ Maria thông qua việc dâng hoa, kinh nguyện và các hoạt động đạo đức. Ý nghĩa chính là thể hiện lòng hiếu kính, sự phó thác, và dâng hiến "hoa lòng" (nhân đức, tâm hồn) bên cạnh hoa thiên nhiên.Dưới đây là các ý nghĩa chi tiết:Tôn vinh Đức Mẹ Maria: Tháng 5 là thời điểm hoa nở rộ, tượng trưng cho vẻ đẹp, sự thánh thiện và vai trò là Mẹ Thiên Chúa, Mẹ nhân loại.Dâng "Hoa Lòng": Người Kitô hữu không chỉ dâng hoa tươi mà còn dâng lên Mẹ những "bông hoa" của đời sống thiêng liêng: sự hiền hòa, trung thành, khiêm nhường, yêu thương và các nhân đức khác.Lòng sùng kính đặc biệt: Đây là dịp để giáo dân bày tỏ niềm tin, tình yêu mến và tri ân những ơn lành qua sự bầu cử của Đức Mẹ.
cùng tham gia “Ơn Gọi Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn “ dù bạn ở bất cứ nước nào !!

- CÙNG MẸ TÔN VINH THIÊN CHÚA -💐 THÁNG 5DÀNH RIÊNG TÔN KÍNH ĐỨC MARIA 💐(Kỳ 1)✨ PHÂN BIỆT TÔN KÍNH VÀ TÔN THỜCó sự khác b...
30/04/2026

- CÙNG MẸ TÔN VINH THIÊN CHÚA -
💐 THÁNG 5
DÀNH RIÊNG TÔN KÍNH ĐỨC MARIA 💐
(Kỳ 1)

✨ PHÂN BIỆT TÔN KÍNH VÀ TÔN THỜ
Có sự khác biệt tự bản chất giữa “tôn kính” và “tôn thờ”:
Khi Giáo Hội nhìn nhận sự thánh thiện của một vị thánh và tuyên phong vị đó như là mẫu gương độc đáo được đề ra cho một thời kỳ nhất định nào, qua đời sống Kitô hữu và gương sáng cụ thể của vị đó, để dạy cho người khác cách hiểu, yêu mến Chúa và sống đời sống Kitô giáo. Việc đó được gọi là “tôn kính”, dành cho các Thánh.

Còn Tôn thờ (hay thờ phượng) là dành riêng cho Thiên Chúa: Chúa Ba Ngôi, hay từng Ngôi một: Chúa Cha, Chúa Con (Ngôi Lời nhập thể) và Chúa Thánh Thần.

Tuy nhiên, phẩm tính mà người ta nhìn nhận có nơi một vị Thánh như đáng noi gương, luôn là một ân huệ của ân sủng Thiên Chúa ban, nên xét cho cùng, việc tôn kính các thánh đồng thời cũng là ca ngợi và tôn vinh chính Thiên Chúa.

✨ ĐẶC TÍNH CỦA VIỆC TÔN KÍNH ĐỨC MARIA
Đức Trinh Nữ Maria, có vị trí độc nhất trong lịch sử cứu độ: được chọn làm Mẹ Thiên Chúa qua việc sinh ra Chúa Giêsu, Ngôi Lời nhập thể. Mẹ gần gũi mật thiết với Thiên Chúa hơn bất cứ thụ tạo nào khác, nên ta phải tôn kính ngài cách đặc biệt. Việc tôn kính này được gọi là “biệt kính”, trổi vượt hơn việc tôn kính các Thánh, tuy vẫn khác với việc tôn thờ Thiên Chúa Ba Ngôi. Việc tôn kính này có nền tảng trong Kinh Thánh, như chính Đức Maria đã nói tiên tri về mình: “Từ nay, hết mọi đời, sẽ khen tôi diễm phúc”.

Do vị trí của Đức Maria trong kế hoạch cứu độ, việc tôn kính ngài cách minh nhiên, ở một mức độ nhiều hay ít, là một biểu hiện thiết yếu của đời sống Kitô giáo. Ta không được quên rằng việc tôn sùng Đức Maria không phải là một thực hành tùy ý, nhưng là thành phần thuộc bản chất của việc phụng tự Kitô giáo . Việc tôn kính này không phải là một việc đạo đức hay sùng mộ tùy nghi, như kính thánh Martinô, Antôn, Vinh Sơn...mà đứng trên một bình diện khác hẳn, do vị trí đặc biệt của mẹ Thiên Chúa trong đời sống của con người.

Khi tôn kính Đức Maria, chúng ta tôn vinh hồng ân của Thiên Chúa, lòng nhân từ vô biên và ưu ái tuyệt đối Người dành cho Mẹ trong số tất cả các thụ tạo. Vì vậy, xét cho cùng việc tôn sùng Đức Maria hướng về Thiên Chúa và hoàn tất trong tâm tình thờ phượng và tạ ơn đối với Đấng là nguồn mạch mọi sự trọn lành, là gắn bó với tâm tình tạ ơn và thờ phượng của chính Mẹ.

Trên đồi Golgotha, Đức Kitô đã trăn trối thân mẫu Người cho người môn đệ. Vai trò của Đức Maria là một ân ban cho từng người. Đức Kitô trao Gioan cho Đức Maria, từ đó bắt đầu sự dâng hiến đặc biệt của loài người cho Mẹ Đức Kitô : người môn đệ được giao cho phận vụ làm con Đức Maria, nói lên mối tương quan mật thiết giữa người con với mẹ mình. Khi phó thác bản thân với tình con thảo cho Đức Maria, người Kitô hữu tiếp rước Đức Maria vào sản nghiệp riêng của mình nghĩa là đưa Mẹ vào đời sống thiêng liêng của mình, vào chính đời sống người Kitô hữu của mình. Điều đó là thành phần của lý tưởng đời sống Kitô giáo và đáp lại lời mời gọi của Chúa: “Đức Maria đã cộng tác cách rất đặc biệt vào công trình của Đấng cứu thế… để tái lập sự sống siêu nhiên cho các linh hồn. Bởi vậy trên bình diện ân sủng, ngài thật là Mẹ chúng ta”

Thánh nữ Louise de Marillac, đồng sáng lập Tu hội Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn, đã xác tín lý tưởng đời sống Kitô giáo tốt đẹp này, nên ngài đã công khai thân thưa với Đức Mẹ: “Lạy Mẹ, con thuộc về Mẹ để được thuộc về Chúa nhiều hơn”, truyền dạy các con cái của mẹ phải hết lòng yêu mến Đức Maria và tha thiết nài xin để Người trở nên Mẹ Duy Nhất của Tu Hội Nữ Tử Bác Ái.

👩🏼‍💻👨🏼‍💻➡️ WEBSITE: https://gdanhducmebanon.org
YOUTUBE: youtube.com/

Ngày 29/4 Lễ Kính Thánh CATARINA SIENAChúc mừng bổn mạng Sr Catarina Diễm DC, tràn đầy phúc lành của Chúa nhờ lời chuyển...
29/04/2026

Ngày 29/4 Lễ Kính Thánh CATARINA SIENA
Chúc mừng bổn mạng Sr Catarina Diễm DC, tràn đầy phúc lành của Chúa nhờ lời chuyển cầu của thánh quan thầy Sr luôn cảm nhận
hạnh phúc trong ơn gọi Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn..
!
……..
ĐÔI NÉT VỀ CUỘC ĐỜI CATARINA SIENA
Để tóm lược tiểu sử thánh Catarina Siena, tác giả xin chọn cuốn Vie de Sainte Catherine de Sienne, (Legenda Maior) của cha Raymond de Capoue, O.P. Cha là linh hướng của Catarina từ năm 1374 cho đến ngày chị được Chúa gọi về năm 1380. Vài năm sau cái chết của chị, cha Raymond đã có ý viết tiểu sử Catarina, vì thế, cha đã gặp gỡ bà Lapa, mẹ của Catarina xin tất cả những chi tiết liên quan đến thời thơ ấu của chị. Do đó, tiểu sử thánh Catarina do cha Raymond de Capoue viết có phần đáng tin cậy. Điều này muốn nói rằng tuy không chính xác hết mọi sự kiện, nhưng Vie de Sainte Catherine de Sienne cũng là một trong những tài liệu giúp chúng ta khám phá ra tiểu sử của một con người “không học mà làm tiến sĩ”, một con người sống trọn vẹn linh đạo Đa Minh “Nói với Chúa, nói về Chúa”, một con người sống dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần và trở thành khí cụ của Thiên Chúa cho Giáo hội và xã hội vào thế kỷ XIV.

1. Thời thơ ấu

Catarina Benincasa sinh 25-03-1347 tại Siena, là con thứ 23 trong một gia đình 25 người con. Thân phụ là ông Giacômô Benincasa, làm nghề thợ nhuộm. Thân mẫu là bà Lapa. Tuy đông con, nhưng cha mẹ Catarina còn nhận thêm một người con nuôi là Toma della Fonte, lớn hơn Catarina 10 tuổi, sau này Toma đi tu dòng Đa Minh và trở nên cha giải tội đầu tiên của Catarina. Gia đình Catarina nằm trong giáo xứ do các cha Đa Minh phụ trách, vì thế Catarina thường đi lễ nhà thờ thánh Đa Minh và yêu mến các tu sĩ Đa Minh cách đặc biệt, theo truyền thống kể lại, mỗi lần các tu sĩ Đa Minh đi ngang qua nhà, Catarina đã lén ra hôn những dấu chân sau khi họ đi qua.
Khi còn rất nhỏ, Catarina đã đọc kinh Ave Maria mỗi khi leo lên từng bật cầu thang. Điều này không gì lạ nơi các thánh. Thánh Têrêxa Avila năm lên 6 tuổi đã ý thức rất rõ: “Tôi muốn gặp Thiên Chúa, và phải chết đi mới gặp Ngài”. Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu mới 3 tuổi đã biết nói: “con không chối Chúa điều gì”. Thiên Chúa ban ơn cho những ai Ngài tuyển chọn. Năm lên 6 tuổi, Catarina đã có một thị kiến đầu tiên, thị kiến này ảnh hưởng rất lớn trong cuộc đời Catarina. Một ngày kia, Catarina cùng với anh Stephanô được sai tới nhà chị Bonaventura. Trên đường về nhà, khi đi qua Fontebranda, Catarina nhìn lên nóc nhà thờ thánh Đa Minh trên ngọn đồi đối diện, thấy Chúa Giêsu hiện ra trong phẩm phục và đội mũ Đức Giáo Hoàng ngự trên trời. Chúa Giêsu mỉm cười và ban phép lành cho Catarina. Bên cạnh Ngài là thánh Phêrô, Phaolô và thánh sử Gioan.

Đâu là ý nghĩa của thị kiến này? Chúng ta có thể rút ra hai dấu chỉ:

1. Catarina đã thấy Chúa Giêsu, Đấng đã xuống thế làm người vì yêu thương nhân loại tội lỗi và đã chết trên Thập giá, Đấng đã hy sinh đến giọt máu cuối cùng để cứu rỗi nhân loại. Điều này được thể hiện rõ nét trong các bức thư của Catarina, trong tác phẩm Đối Thoại, cũng như trong những lời cầu nguyện, Catarina có một cảm nghiệm sâu xa về Đức Giêsu Đấng cứu độ duy nhất, Ngài là chiếc cầu nối liền giữa trời và đất, là Đấng giao hòa giữa con người với Thiên Chúa. Chính vì thế, năm lên 7 tuổi, Catarina khấn giữ mình đồng trinh để hoàn toàn thuộc trọn về Chúa Kitô, để hy sinh, hãm mình và cầu nguyện cho các linh hồn.

2. Trong thị kiến, Chúa Giêsu hiện ra trong phẩm phục Đức Giáo Hoàng, vị lãnh đạo Giáo hội, thân thể mầu nhiệm Chúa Kitô. Chúa Giêsu hiện ra cùng với ba vị tông đồ: Phêrô, vị đại diện Chúa Kitô ở trần gian này, Phaolô, vị tông đồ rao giảng một Đức Kitô chịu đóng đinh, và Gioan là tác giả Tin Mừng mà Catarina trích dẫn rất nhiều trong tác phẩm của chị.
Sau thị kiến này, Catarina bắt đầu tập sống nhân đức và đánh tội. Catarina bỏ đi các trò chơi, dành nhiều giờ cho việc cầu nguyện, thích sống trong thinh lặng, cô tịch. Cuộc sống của Catarina đã làm cho các bạn bè cùng lứa tuổi để ý và qui tụ chung quanh Catarina cùng nhau cầu nguyện và làm việc đền tội.

Khi lên 12 tuổi, bà Lapa muốn con gái mình được trang điểm và lập gia đình như bao thiếu nữ khác, thế nhưng Catarina phản đối vì muốn dâng mình cho Chúa. Trước sự cương quyết của Catarina, bà Lapa đã cùng với chị Bonaventura làm mọi cách để thuyết phục Catarina. Vì rất quý mến chị Bonaventura, Catarina đã chìu theo ý mẹ mình, nhưng sau khi người chị qua đời, Catarina đã hoán cải và quyết lòng sống đời khiết tịnh. Để chứng tỏ sự chọn lựa của mình, Catarina đã cắt đi mái tóc vàng xinh đẹp và đội trên đầu một chiếc mũ nhỏ. Tuy nhiên gia đình đã gây áp lực, bắt Catarina làm việc từ sáng đến tối để không có giờ cầu nguyện. Trước hoàn cảnh đó, Catarina đã biết làm cho mình một “căn phòng nội tâm”, để ở nơi đó, chị có thể tâm sự với Chúa Giêsu bất cứ lúc nào chị muốn, thời gian và không gian không thể nào chia cắt Catarina với Đấng dấu yêu.

2. Sống yêu thương

Năm 16 tuổi chị xin nhập Dòng ba Đa Minh, chị mặc áo dòng của các chị em dòng “đền tội” hay còn có một tên khác “Các bà mang áo choàng”. Đây không phải là các đan sĩ theo nghĩa chặt, cũng không có một cấu trúc như chúng ta ngày hôm nay. Các bà sống đời sống thánh thiện tại gia đình, làm việc đền tội, thăm viếng người nghèo, chăm sóc bệnh nhân. Các bà giữ một lời khấn: nếu phụ nữ đã lập gia đình, họ chỉ làm lời khấn với sự đồng ý của chồng, nhưng nếu chồng qua đời họ không được lập gia đình lần nữa. Đối với một thiếu nữ, họ tuyên bố từ bỏ hôn nhân một cách công khai như trường hợp của Catarina. Tuy không sống đời sống cộng đoàn, nhưng thứ 6 hàng tuần, các chị em Dòng Áo choàng gặp nhau để cầu nguyện chung với nhau, dưới sự hướng dẫn của một anh em Dòng Đa Minh hoặc nghe chú giải lời Chúa. Những sinh hoạt của chị em đều dưới quyền của Bề Trên Tổng Quyền hoặc một anh em nào đó được ủy quyền.
Từ ngày đó, Catarina càng gắn bó mật thiết với Chúa. Chị sống một cuộc đời khổ chế, bớt ăn, bớt ngủ. Khổ chế của Catarina xuất phát từ lòng yêu mến Chúa chứ không phải đi tìm niềm vui cho bản thân. Cha Raymond đã dành một chương dài kể những việc khổ chế, hành xác của Catarina. Giữa những khổ chế, những cực hình chịu đựng vì Chúa Giêsu, Catarina đã nhận được nhiều ơn lạ như thị kiến, an ủi nội tâm. Năm lên 20 tuổi Catarina đã đính hôn thần bí với Chúa Giêsu, Ngài đã trao cho chị “một chiếc nhẫn gắn bốn viên ngọc và kim cương” để biểu hiện việc kết bạn thiêng liêng. Sự kiện này đã đánh dấu một bước ngoặc trong cuộc đời Catarina, giai đoạn sống ẩn dật đã chấm dứt, từ hôm nay, Catarina lên đường phục vụ Giáo hội. Sở dĩ Thiên Chúa liên kết với Catarina bằng chiếc nhẫn vô hình, là để thánh nữ cùng hiệp nhất với Ngài trong công cuộc xây dựng nước Chúa.
Chị Catarina rất thích một cuộc sống cô tịch và thinh lặng, để luôn luôn kết hợp với Chúa. Thế nhưng đây không phải là điều Chúa muốn, Ngài muốn chị ra đi mang hòa bình cho Giáo hội, cho thế giới và đưa các linh hồn về với Ngài. Một ngày kia, Chúa sai chị đến với tha nhân, nhưng chị sợ rằng những hoạt động bề ngoài sẽ khiến mình xa rời Thiên Chúa. Chính trong do dự, hoang mang đó, Thiên Chúa đã nói với chị như sau: “Cha không cố ý làm bất cứ điều gì khiến con phải xa lìa Cha, nhưng hơn thế Cha muốn ràng buộc con lại với Cha cách chắc chắn bằng mối dây tình yêu của con đối với tha nhân. Hãy nhớ rằng Cha đã đặt ra hai giới răn tình yêu: tình yêu Cha và tình yêu tha nhân … Bây giờ Cha muốn con thực thi hai giới răn này quả là chính đáng. Con phải bước đi trên hai chân” (ĐT. 158).
Từ lúc đó, bằng việc cầu nguyện và hoạt động, chị Catarina bước đi vững vàng trên hai chân của tình yêu Thiên Chúa và tình yêu tha nhân, của chiêm niệm và hoạt động. Lần đầu tiên khi chị Catarina ra hoạt động, chị tình nguyện làm những công việc bình thường. Trong gia đình, chị giúp những việc nội trợ, ngoài xã hội, chị phục vụ người nghèo, viếng thăm bệnh nhân, những người tù, những tử tội để an ủi họ. Những hoạt động của chị đã lan rộng khắp nơi từ Siena, một thị xã nhỏ bé, qua các tỉnh khác như Florence, Pisa. Tiếng tăm của chị lan đi khắp nơi, nhiều người đã đến xin chị cầu nguyện, làm tư vấn. Dù bận rộn với những công việc bác ái xã hội, chị Catarina vẫn dành giờ để tâm giao với Chúa. Chính những giây phút đó, chị có được những ánh sáng mới để giúp tha nhân. Chị được nhiều ơn lạ, tiên đoán tương lai, đọc được tâm tư của người khác.
Nói đến tiểu sử của chị Catarina, chúng ta cũng không quên biến cố trao đổi trái tim với Chúa Giêsu, cũng như việc lãnh nhận các dấu tích của Chúa tử nạn ngày 01-04-1375 tại nhà thờ Santa Cristina ở Pisa. Những sự kiện này nói lên chị được đồng hóa, nên một với Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh.

3. Lòng yêu mến Giáo hội

Chính vì lòng yêu mến Chúa nồng nàn và yêu tha nhân như chính mình đã thúc đẩy chị Catarina đến những vấn đề đại sự của Giáo hội thời bấy giờ. Trong những năm sau cùng của cuộc đời, chị đã hoạt động với ba công tác quan trọng như sau: giải phóng đất thánh, canh tân Giáo Hội và đưa Đức Giáo Hoàng từ Avignon về Roma.
Năm 25 tuổi, chị bắt đầu viết những bức thư gửi các nhà lãnh đạo chính trị và tôn giáo. Chị kêu gọi họ lên đường giải phóng đất thánh. Ngoài ý định dành lại quyền tự do cho người công giáo được lui tới viếng thăm thánh địa, chị Catarina còn mong mỏi các lực lượng công giáo đoàn kết với nhau, để tránh những cuộc chiến huynh đệ tương tàn.
Mối bận tâm lớn của chị trong giai đoạn này là canh tân Giáo hội. Bằng những bức thư, chị thúc giục các cấp lãnh đạo trong Giáo hội, hãy canh tân Giáo hội bằng việc trở về với tinh thần Phúc âm. Việc canh tân là trách nhiệm của các vị chủ chăn, các tín hữu được mời gọi tham gia qua lời cầu nguyện, canh thức và sám hối. Thực ra chương trình canh tân được thực hiện sau khi chị qua đời.
Vào năm 1376, theo yêu cầu của nhà cầm quyền Florence, chị Catarina đến Avignon nơi Đức Giáo hoàng Grêgôriô XI đang cư trú, để hòa giải giữa dân thành Florence với Tòa Thánh. Với lời khẩn nài của chị, Đức Giáo hoàng lên đường về Roma vào ngày 13-09-1376. Tuy nhiên, nỗi vui của chị kéo dài không được bao lâu, ngày 27-03-1378 Đức Giáo hoàng Giêgôriô XI băng hà, Đức Urbanô VI được bầu kế vị. Với tính tình cứng cỏi và nghiêm nghị, ngài đã làm tổn thương nhiều người, chúng ta biết được điều đó qua lá thư chị Catarina đã gởi cho Đức Giáo hoàng, chị viết như sau: “Xin cha hãy hành động với trái tim nhân từ và an bình, vì tình yêu Chúa Giêsu, hãy kiềm chế những phản ứng mau lẹ phát xuất từ bản tính tự nhiên. Thiên Chúa đã ban cho cha một trái tim lớn lao; con nài xin cha hãy hành động để nó trở nên tràn đầy siêu nhiên, nhiệt thành với sự thánh thiện và cải tổ Giáo hội, cha cũng có thể có một trái tim mạnh mẽ, dựa trên sự khiêm tốn đích thực”. Chính vì thế, chưa được sáu tháng, các Hồng Y người Pháp đã họp nhau bầu một Giáo hoàng khác tên là Clémentê VII người Pháp, trú tại Avignon. Nhưng về phần mình, chị Catarina hết sức bảo vệ Đức Urbanô VI. Đây là khởi điểm cho cuộc đại ly giáo đã phân đôi Giáo hội Tây phương và gây chia rẽ giữa các quốc gia, thành phố, giáo phận, dòng tu, và ngay cả trong gia đình. Chị đau lòng vì cuộc ly giáo này và đã tìm mọi cách khôi phục sự hiệp nhất cho Giáo hội. Kể từ giai đoạn này, các bức thư của chị là những sứ điệp tha thiết kêu gọi sự đoàn kết trong kitô giáo.

4. Giai đoạn cuối đời

Sau những năm tháng làm việc không ngơi nghỉ vì lòng yêu mến Chúa và Giáo hội, chị Catarina đã trải qua những ngày tháng cuối cùng tại Roma. Chị trải qua cơn hấp hối nhiệm mầu kéo dài gần ba tháng, có thể nói, đây là cuộc tử đạo mà chị hằng ước ao. Trước khi lìa đời, chị đã có những lời huấn dụ với gia đình thiêng liêng của chị: “Các con hãy cầu nguyện không ngừng và sống khiêm tốn. Hãy tránh đoán xét người khác hay thậm chí tranh luận về hành vi của họ. Hãy luôn tin tưởng và cậy trông nơi Chúa, và yêu thương nhau, để các con có thể thực sự là con cái thân yêu của Giáo hội. Trước mặt Chúa, các con hãy dâng hiến nước mắt và những lời cầu nguyện sốt sắng cho Giáo hội của Người”. Còn đối với người mẹ dấu yêu, chị xin bà chúc lành, và theo ước muốn của bà, chị chúc lành lại cho bà. Chị cũng cầu nguyện cho Giáo hội, cho tất cả mọi người. Lời cầu nguyện cuối cùng của chị thật tràn đầy yêu thương: “Lạy Chúa hằng sống, xin đón nhận cuộc sống con như tấm bánh trong thân thể mầu nhiệm Ngài là Giáo hội. Con không có gì để hiến dâng ngoài những gì Chúa ban cho con, vì thế, xin hãy nhận lấy trái tim con và in dấu nó trên gương mặt hiền thê của Ngài là Giáo hội”.

Chị qua đời vào ngày 29-04-1380, tròn 33 tuổi. Người ta mai táng và tôn kính thi hài chị tại bàn thờ chính của nhà thờ Sancta Maria sopra Minerva, Roma. Riêng đầu của chị Catarina được rước về Siena với sự hiện diện của bà Lapa. Ngày 29-06-1461, Đức Piô II phong thánh cho chị Catarina Siena. Ngày 13-04-1866, Đức Piô IX đặt chị làm bổn mạng của Roma. Ngày 18-06-1939, Đức Piô XII tôn phong chị làm bổn mạng nước Ý cùng với thánh Phanxicô. Ngày 04-10-1970, Đức Phaolô VI tặng tước hiệu “tiến sĩ Giáo hội” cho chị Catarina, một tuần sau thánh Têrêxa Avila. Ngày 01-10-1999, Đức Gioan Phaolô II ban tự sắc tôn vinh Catarina cùng với thánh Brigida và thánh Têrêxa Bênêdicta Thánh Giá làm bổn mạng Âu Châu. Trải qua 6 thế kỷ, chị Catarina vẫn được nhắc đến qua các tước hiệu trên, chứng minh điều Chúa hứa với Catarina “Nếu con không quên Ta thì Ta sẽ không bao giờ quên con” đã thành sự thật.

Sr. Anna Hoàng Thị Kim Oanh, OP

住所

Osaka, Osaka

ウェブサイト

アラート

Tìm Hiểu Ơn Gọi Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn - Nhật Bảnがニュースとプロモを投稿した時に最初に知って当社にメールを送信する最初の人になりましょう。あなたのメールアドレスはその他の目的には使用されず、いつでもサブスクリプションを解除することができます。

その団体に問い合わせをする

Tìm Hiểu Ơn Gọi Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn - Nhật Bảnにメッセージを送信:

共有する