Quỹ Hỗ Trợ StartAgain

Quỹ Hỗ Trợ StartAgain Quỹ Hỗ Trợ Start Again được thành lập với mục đích: "Hỗ Trợ người Việt yên tâm tìm việc tại Nhật."

Một cuộc điện thoại khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về một nghịch lý của người lao động Việt Nam tại Nhật Bản----------Hôm ...
23/06/2026

Một cuộc điện thoại khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về một nghịch lý của người lao động Việt Nam tại Nhật Bản

----------

Hôm nay, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ một bạn người Việt đang làm việc tại Nhật theo diện Tokutei Gino 1 Go trong ngành chế biến thực phẩm. Giọng nói của bạn có chút ngập ngừng, như thể đã suy nghĩ rất lâu trước khi quyết định gọi. Sau vài câu chào hỏi xã giao, bạn đi thẳng vào vấn đề: "Anh ơi, em muốn thi Tokutei Gino 2 Go thì phải làm sao?". Đây không phải lần đầu tiên tôi nhận được một câu hỏi như vậy. Trong nhiều năm làm công việc hỗ trợ người lao động nước ngoài, tôi đã gặp khá nhiều trường hợp tương tự. Nhưng mỗi lần nghe câu hỏi ấy, tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó rất nặng trong lòng, bởi tôi biết phía sau câu hỏi ngắn gọn đó thường là cả một hành trình dài của sự cố gắng và rất nhiều nỗi lo chưa biết chia sẻ cùng ai.

Tôi hỏi thêm về hoàn cảnh của bạn. Bạn sang Nhật đã nhiều năm, hiện đang làm việc trong một nhà máy chế biến thực phẩm tại khu vực Kanto với tư cách lưu trú Tokutei Gino 1 Go. Trình độ tiếng Nhật khoảng N3. Trong công việc, bạn đã quen với quy trình sản xuất, hiểu cách vận hành của dây chuyền và thường xuyên được giao hướng dẫn cho những nhân viên mới. Bạn kể rằng mình thích công việc hiện tại, thích cuộc sống tại Nhật và muốn tiếp tục gắn bó lâu dài. Nghe những điều đó, tôi thấy đây là hình ảnh rất quen thuộc của nhiều người lao động Việt Nam đang âm thầm cố gắng mỗi ngày tại Nhật Bản.

Sau một thời gian tìm hiểu, bạn nhận ra rằng nếu muốn xây dựng tương lai lâu dài hơn tại Nhật, Tokutei Gino 2 Go là một cột mốc rất quan trọng. Điều đó hoàn toàn dễ hiểu. Đối với nhiều người lao động nước ngoài, Tokutei Gino 2 Go không chỉ là một loại tư cách lưu trú mới. Nó là kết quả của nhiều năm nỗ lực học tiếng Nhật, thích nghi với môi trường làm việc, vượt qua những khác biệt văn hóa và chứng minh năng lực của bản thân. Xa hơn nữa, nó còn là cánh cửa mở ra hy vọng về một cuộc sống ổn định hơn, một kế hoạch dài hạn hơn cho bản thân và gia đình.

Thế nhưng khi bắt đầu tìm hiểu thủ tục đăng ký thi, bạn phát hiện ra một trở ngại mà trước đó chưa từng nghĩ tới. Muốn đăng ký thi Tokutei Gino 2 Go trong ngành chế biến thực phẩm, người lao động thường cần có doanh nghiệp tiếp nhận đứng ra hỗ trợ thủ tục đăng ký. Và rồi bạn nói với tôi một câu rất ngắn: "Nhưng em không có công ty nào đứng ra đăng ký giúp". Sau câu nói đó, cả hai bên đều im lặng vài giây. Đó không phải sự im lặng vì không hiểu vấn đề, mà là sự im lặng khi cả hai đều hiểu vấn đề quá rõ.

Tôi nghĩ nỗi đau lớn nhất của những trường hợp như vậy không phải là họ thiếu năng lực. Nếu thiếu tiếng Nhật, họ có thể học thêm. Nếu thiếu kinh nghiệm, họ có thể tích lũy thêm. Nếu thiếu kỹ năng chuyên môn, họ có thể cố gắng rèn luyện mỗi ngày. Nhưng điều khiến nhiều người cảm thấy bất lực là khi họ đã cố gắng rất nhiều năm, đã đi đúng con đường, đã làm đúng những gì cần làm, vậy mà vẫn bị chặn lại bởi một điều nằm ngoài khả năng quyết định của chính mình. Đó là cảm giác nhìn thấy cánh cửa ở ngay trước mặt nhưng lại không tìm được chìa khóa để mở.

Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn lại nằm ở một nghịch lý rất đặc biệt. Chúng ta thường xuyên nghe rằng Nhật Bản đang thiếu lao động. Các doanh nghiệp trong ngành thực phẩm liên tục tìm kiếm nhân sự. Nhiều nhà máy gặp khó khăn trong việc duy trì sản xuất vì thiếu người. Các địa phương cũng đang tìm nhiều giải pháp để thu hút nguồn lao động nước ngoài. Nói cách khác, nhu cầu về nhân lực là có thật và đang tồn tại ở rất nhiều nơi.

Ở chiều ngược lại, cũng có rất nhiều người lao động nước ngoài muốn tiếp tục ở lại Nhật Bản. Họ đã có kinh nghiệm làm việc, đã hiểu môi trường sản xuất, đã quen với văn hóa doanh nghiệp và sẵn sàng đóng góp lâu dài. Họ không phải những người mới đến. Họ là những người đã dành nhiều năm tuổi trẻ của mình ở đây. Một bên cần người. Một bên muốn gắn bó lâu dài. Nghe qua tưởng như hai bên sẽ rất dễ gặp nhau, nhưng thực tế lại không đơn giản như vậy.

Theo tôi, giữa hai bên đang tồn tại những khoảng trống. Đó có thể là khoảng trống về thông tin khi người lao động không biết tìm doanh nghiệp phù hợp ở đâu. Đó có thể là khoảng trống về kết nối khi doanh nghiệp không biết có những ứng viên phù hợp đang tìm cơ hội. Đó cũng có thể là khoảng trống về thủ tục khi nhiều người chưa hiểu rõ quy định hoặc không biết phải bắt đầu từ đâu. Và đôi khi, đó đơn giản chỉ là thiếu một người đứng giữa để kết nối những nhu cầu vốn đang tồn tại ở cả hai phía.

Tôi không cho rằng có ai sai trong câu chuyện này. Doanh nghiệp có những quy định và trách nhiệm riêng. Các cơ quan quản lý có những mục tiêu quản lý của họ. Người lao động cũng đang cố gắng trong hoàn cảnh của mình. Mỗi bên đều có những lý do hợp lý. Nhưng khi nhìn từ góc độ của một người lao động đã bỏ ra nhiều năm nỗ lực, cảm giác lo lắng và bất lực là điều hoàn toàn có thật. Và đó là cảm xúc mà tôi nghĩ chúng ta nên lắng nghe nhiều hơn.

Cuộc gọi hôm nay cũng khiến tôi tự hỏi liệu có thể làm điều gì đó để cải thiện tình hình hay không. Liệu có thể xây dựng một mạng lưới kết nối giữa những doanh nghiệp có nhu cầu tuyển dụng dài hạn với những lao động đã đủ năng lực phát triển lên Tokutei Gino 2 Go hay không? Liệu có thể tạo ra một nơi để những người đã đi trước chia sẻ kinh nghiệm thực tế cho những người đang loay hoay phía sau hay không? Liệu các tổ chức hỗ trợ cộng đồng có thể đóng vai trò cầu nối hiệu quả hơn hay không? Thành thật mà nói, hiện tại tôi vẫn chưa có câu trả lời hoàn chỉnh.

Nhưng tôi tin rằng rất nhiều giải pháp xã hội không xuất hiện từ các văn bản hay hội thảo. Chúng bắt đầu từ những câu chuyện thật của những con người thật. Khi đủ nhiều người lên tiếng, đủ nhiều người chia sẻ trải nghiệm và đủ nhiều người quan tâm đến một vấn đề, chúng ta sẽ nhìn thấy những hướng đi mới mà trước đó chưa từng nghĩ tới.








CÓ NHỮNG NỖI KHÓ KHÔNG AI NHÌN THẤY…Những ngày gần đây, rất nhiều người Việt Nam tại Nhật đang bàn tán về thông tin tăng...
01/06/2026

CÓ NHỮNG NỖI KHÓ KHÔNG AI NHÌN THẤY…

Những ngày gần đây, rất nhiều người Việt Nam tại Nhật đang bàn tán về thông tin tăng lệ phí visa. Có người nói rằng vài chục nghìn yên không phải là số tiền quá lớn. Có người lại bảo rằng đây là chuyện bình thường vì nước nào cũng có quy định riêng.

Nhưng có lẽ chỉ những người đang thực sự sống cuộc sống của người nước ngoài tại Nhật mới hiểu cảm giác đó.

Tôi vẫn nhớ những ngày đầu đặt chân đến Nhật Bản. Giống như rất nhiều người khác, tôi mang theo những giấc mơ rất bình thường. Có người muốn kiếm tiền phụ giúp gia đình. Có người muốn có một tương lai tốt hơn. Có người muốn học tập. Có người muốn lập nghiệp. Có người đơn giản chỉ muốn có cơ hội thay đổi cuộc đời.

Thế nhưng phía sau những tấm hình đẹp trên mạng xã hội là biết bao khó khăn mà không phải ai cũng nhìn thấy.

Có những người làm việc trong nhà máy từ sáng sớm đến tối muộn. Có những người đứng hàng giờ trong bếp nóng của nhà hàng. Có những người làm ca đêm khi người khác đang ngủ. Có những người vừa đi học vừa đi làm thêm để đủ tiền đóng học phí và tiền thuê nhà. Có những người nhiều năm không dám về thăm gia đình vì muốn tiết kiệm từng đồng.

Người Việt Nam tại Nhật không lười biếng. Ngược lại, chúng ta là những người rất chăm chỉ.

Chúng ta đóng thuế như mọi người. Chúng ta đóng bảo hiểm như mọi người. Chúng ta đóng góp cho nền kinh tế Nhật Bản như mọi người. Chúng ta làm việc, tiêu dùng, thuê nhà, nuôi con và cố gắng sống đúng với pháp luật của đất nước này.

Thế nhưng đôi khi, chỉ vì là người nước ngoài mà chúng ta phải gánh thêm rất nhiều thứ mà người Nhật không bao giờ phải nghĩ đến.

Đó là nỗi lo mỗi khi sắp hết hạn visa.

Đó là cảm giác hồi hộp khi chuẩn bị hồ sơ gia hạn.

Đó là những khoản phí phát sinh định kỳ chỉ để được tiếp tục ở lại nơi mình đang sinh sống và làm việc.

Đó là cảm giác luôn phải chứng minh bản thân đủ điều kiện để tồn tại ở nơi mà mình đã cống hiến rất nhiều năm.

Tôi biết có những gia đình người Việt tại Nhật đang nuôi hai hoặc ba con nhỏ. Có những người đang phải trả tiền nhà, tiền điện, tiền gas, tiền ăn uống, tiền học của con, tiền gửi về quê cho cha mẹ già. Có những người vừa mới ổn định cuộc sống sau nhiều năm cố gắng.

Trong bối cảnh vật giá ngày càng tăng, cuộc sống ngày càng đắt đỏ, việc phải chi thêm một khoản tiền lớn cho visa thực sự là một áp lực không nhỏ.

Điều khiến nhiều người buồn không phải chỉ là số tiền.

Mà là cảm giác tiếng nói của mình quá nhỏ bé.

Rằng dù mình đang làm việc rất chăm chỉ, đang đóng góp rất nhiều cho xã hội này, nhưng những khó khăn của mình dường như ít được lắng nghe.

Tuy nhiên, hôm nay tôi muốn chia sẻ với mọi người một điều.

Chúng ta có quyền lên tiếng.

Không phải bằng sự giận dữ.

Không phải bằng những lời công kích.

Mà bằng chính suy nghĩ và trải nghiệm thật của mình.

Cục Xuất nhập cảnh Nhật Bản hiện có một trang tiếp nhận ý kiến bằng tiếng Việt dành cho người nước ngoài đang sinh sống tại Nhật.

Nếu bạn cảm thấy việc tăng phí visa sẽ tạo thêm gánh nặng cho bản thân và gia đình, hãy viết ra điều đó.

Nếu bạn là du học sinh đang phải vật lộn với học phí và sinh hoạt phí, hãy chia sẻ điều đó.

Nếu bạn là người lao động đang phải làm việc nhiều giờ để trang trải cuộc sống, hãy chia sẻ điều đó.

Nếu bạn là một người đã sống ở Nhật nhiều năm và mong muốn Nhật Bản trở thành một xã hội cởi mở, công bằng hơn với người nước ngoài, hãy chia sẻ điều đó.

Có thể một ý kiến sẽ không thay đổi được điều gì.

Nhưng nếu hàng nghìn người cùng lên tiếng một cách văn minh và có trách nhiệm, tiếng nói đó chắc chắn sẽ có giá trị.

Người Việt Nam tại Nhật hôm nay không còn là một cộng đồng nhỏ nữa. Chúng ta đang học tập, làm việc và xây dựng tương lai tại đây. Chúng ta có quyền bày tỏ suy nghĩ của mình về những chính sách ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của mình.

Tôi không viết bài này để phản đối ai.

Tôi cũng không viết bài này để tạo ra sự đối đầu.

Tôi viết bài này với mong muốn cộng đồng người Việt tại Nhật hiểu rằng chúng ta không nên im lặng trước những vấn đề liên quan đến quyền lợi chính đáng của mình.

Nếu bạn có suy nghĩ riêng về vấn đề này, hãy dành vài phút để gửi ý kiến của mình đến Cục Xuất nhập cảnh Nhật Bản.

Hãy viết bằng sự chân thành.

Hãy viết bằng sự tôn trọng.

Và hãy viết bằng tiếng nói của chính cuộc đời mình.

Bởi vì không ai hiểu những khó khăn của người Việt xa quê hơn chính những người Việt đang ngày ngày cố gắng nơi đất khách.

Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách. Nhưng tôi tin rằng cộng đồng người Việt Nam tại Nhật luôn có một điểm mạnh rất đặc biệt: dù khó khăn đến đâu, chúng ta vẫn cố gắng vươn lên, vẫn chăm chỉ làm việc, vẫn nuôi hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn cho bản thân và gia đình.

Và đôi khi, sự thay đổi bắt đầu từ một việc rất đơn giản.

Đó là lên tiếng.

Link góp ý chính thức của Cục Xuất nhập cảnh Nhật Bản:

https://www.isa.go.jp/opinion/vi/

Nếu thấy bài viết có ý nghĩa, hãy chia sẻ để nhiều người Việt tại Nhật biết đến kênh góp ý này hơn.





住所

Kawasaki-ku, Honcho 1-3-3
Kawasaki-shi, Kanagawa
210-0001

電話番号

+818030980836

ウェブサイト

アラート

Quỹ Hỗ Trợ StartAgainがニュースとプロモを投稿した時に最初に知って当社にメールを送信する最初の人になりましょう。あなたのメールアドレスはその他の目的には使用されず、いつでもサブスクリプションを解除することができます。

その団体に問い合わせをする

Quỹ Hỗ Trợ StartAgainにメッセージを送信:

ショートカット

共有する

カテゴリー